6 đại biểu Lâm Đồng tham gia Liên hoan Thiếu nhi các dân tộc tiêu biểu toàn quốc năm 2022. Cập nhật lúc 08:32, Thứ Năm, 22/09/2022 (GMT+7) Giao lưu, trải nghiệm tìm hiểu văn hóa các dân tộc Việt Nam; xem múa rối nước tại Nhà hát múa rối nước Thăng Long. 140 sinh viên dân ĐÔI ĐIỀU NHẮN GỬI CÁC MẸ TRONG DỊP TẾT Tết đến rồi làm sao để các mẹ bầu tận hưởng trọn vẹn không khí tết cùng với mọi người mà vẫn đảm bảo an toàn ? Để giúp các mẹ Bác Lan có một vài chia sẻ Thiếu gia Bùi Cao Nhật Quân là doanh nhân sinh năm 1982 tại quê Đồng Tháp. Ông là con trai của nhà sáng lập Tập đoàn Novaland (NVL) - Chủ tịch HĐQT Bùi Thành Nhơn. Trong sự nghiệp kinh doanh của mình, thiếu gia Novaland từng nắm giữ chức vị Phó chủ tịch HĐQT kiêm Phó tổng giám đốc của Tập đoàn. ĐH Khoa học xã hội & Nhân văn (ĐHQG Hà Nội) Ngành quan hệ công chúng thuộc Khoa Báo chí và Truyền thông, là một trong những nơi đầu tiên nghiên cứu, giảng dạy về PR ở Việt Nam (từ 2001). Trường bắt đầu tuyển sinh ngành này từ năm 2013. Ngành này tuyển sinh khối C, D1, D4 Thủ tục cấp giấy đăng ký lưu hành thuốc được quy định tại Thông tư số 08/2022/TT-BYT. Cơ tình trạng thiếu thuốc chữa bệnh, vật tư y tế khá trầm trọng, diễn ra ở nhiều nơi. Nguyên nhân chủ yếu là do sợ sai, sợ vi phạm nên một số cơ sở y tế chậm triển khai Camera Lùi Ô Tô Cập Nhật Giá Bán Mới Nhất | otohoangkim.com LH: 0707070809 Camera lùi ô tô Liên hệ Ô tô Hoàng Kim để mua camera lùi giá tốt nhất và được tư vấn tận tình các thông tin cần thiết khi ô tô gắn các loại camera 0707 18 38 68 Liên hệ Giới thiệu Đơn hàng dịch vụ Chính sách Decal Hoàng Kim Wrap Hoàng Kim Địa chỉ nhận hàng PjaI. Tác giả Tặc Mi Thử NhãnThể loại Truyện KhácNguồn Trạng thái FULLSố chương 405Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Câu chuyện Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia kể về Phương Tranh, một sinh viên, đã xuyên không về thế giới cổ đại. Tinh thần của Phương Tranh nhập vào cơ thể của một gã thiếu gia giàu có. Ông ta quyết định không thay đổi thế giới này và làm... chủ nhân của mình với tư cách một thiếu gia an nhàn. Tuy nhiên, sự có mặt của Phương Tranh tại đây đã thay đổi tất cả mọi thứ trong cuộc sống này. [Phương Tranh vừa đi vừa quay đầu lại, trong miệng lẩm bẩm " Nói ngay chỗ này cũng tốt vậy, có gì mà không thuận tiện chứ..." Nói xong ánh mắt gian tà lăn lóc chuyển dộng, đánh giá những nữ khách hàng trong tỷ quay đẩu lại trừng hắn " Tên lưu manh như ngươi thì thuận tiện, nhưng những khách hàng thì phải làm sao bây giờ? Một đại nam nhân ở trong tiệm, bảo người ta làm sao mà không xấu hổ dám mua thứ gì?"Phương Tranh thầm nghĩ có gì mà ngại ngùng chứ, kiếp trước không phải có không ít nữ tính giữ độc quyền buôn bán nội y hay sao, còn có nam nhân đi bán hang, còn dũng cảm thảo luận về size 35C hay 36D nữa kia, cũng không nhìn thấy có nữ nhân nào ngại ngùng qua. Nói đến rốt cục tư tưởng nữ nhân cổ đại cũng thiếu giải phóng viện cũng không quá lớn, ven đưòng có vài cây liễu rũ, ở giữa là một cái sân, bên trong còn có hai gian phòng, cũng chẳng có gì khác vói nhà bình dân bá tánh bình Tranh quan sát một phen, cười nói " Chậc chậc, Phượng tỷ, tỷ buôn bán lời bạc nhiều như vậy, sao không bỏ tiền ra tu sửa trong viện một chút? Thật là quá keo kiệt đi."Phượng tỷ cười mắng " Đi! Ngươi cho là ai cũng giống như ngươi, từ nhỏ không lo ăn lo mặc, chúng ta còn phải làm việc, phàm là có được địa phương che mưa che nắng, có thức ăn bỏ đầy bụng cũng đã rất thỏa mãn, hơn nữa nơi này cũng không kém, tỷ tỷ hiện tại đều ngủ ở đây đó."Phưong Tranh cực kỳ kinh ngạc " Tỷ ngủ ở đây sao? Không tốt lắm đâu? Tỷ là chưởng quỹ, lại còn là một nữ tử, có phải không tiện hay không?"" Không tiện thì còn có biện pháp gì đây? Ta là đến kiếm bạc, không phải đến hưởng phúc, mỗi ngày nhìn bạc trắng bóng thu vào lòng ta thật vui vẻ, ăn cơm cặn rau cải cũng đều tình nguyện."Đây rõ ràng là lời suy luận lệch lạc, bạc dùng để xài, vậy mà chỉ cần nhìn bạc trắng bóng cũng nuốt rau cải mà thôi, loại hành vi này đã nghiêm trọng làm nhạt đi mục đích để kiếm Tranh dùng lời nói thấm thía " Phượng tỷ, tỷ phải chú ý thân thể. Thân thể là tiền vốn của sinh mạng, cường độ công việc của tỷ lớn như vậy, mỗi ngày đều cố sức tổn đầu óc, cần phải mua nhiều đồ tẩm bổ, khó trách ta thấy ngực tỷ lại lớn nhiều như vậy, nháo nửa ngày thì ra dinh dưỡng không tốt nên tạo thành hư thũng..."Phượng tỷ vốn nghe đến vô cùng cảm kích, thầm nghĩ tiểu tử này còn biết quan tâm người khác, sau khi nghe xong nửa đoạn sau, Phượng tỷ nhất thời tức giận đến mày liễu dựng thẳng, đưa tay định véo lấy lỗ tai Phương Tranh cơ trí nhảy ngược ra sau, cười nói " chậm đã chậm đã, làm trò trước mặt phu nhân của ta, động lác này quá bất nhã rồi đó."Phượng tỷ nhất thời giật mình, ngại ngùng nhìn thoáng qua Yên Nhiên, chỉ thấy gương mặt nàng đang mĩm cười, không hề có vẻ bất mãn, lúc này mới yên tỷ cười nói Yên Nhiên cô nương, ta đã quen tùy tiện không lớn không nhỏ cùng tiều tử này, ngươi cũng đừng trách móc."Yên Nhiên lắc đầu cười nói " Thế nào như thế, đại danh của Phượng tỷ, Yên Nhiên đã nghe phu quân nhắc tới, nói tỷ không kém tu mi, quả nhiên đã giành một khẩu khí cho nữ tử chúng ta, Yên Nhiên kinh phục còn không hết nữa là."Phượng tỷ cười xưng không dám, hai nữ tử chỉ nói chuyện vài câu, liền kéo tới chuyện nhà, Phương Tranh âm thầm kinh ngạc, hữu nghị giữa những nữ nhân với nhau, thành lập cũng thật là quá nhanh đó chứ? Nếu Phượng tỷ cũng thân thiết một phen với ta, thiếu gia ta không phải là quá thỏa mãn rồi sao? Hai vị nữ tử đúng chung một chỗ giống như mẫu đơn u lan, không ai thua ai, trong lòng Phương Tranh cực kỳ vui vẻ, nếu như đem Phượng tỷ thu về luôn, từ nay về sau sẽ cùng Yên Nhiên hầu hạ mình cùng giường...A, thật quá tốt đẹp rồi, làm cho kẻ khác thật sự độnh tâm quá đi. Thiếu gia phải nghĩ biện pháp gì để bắt được Phượng tỷ đây chứ? Không biết có chỗ nào bán xuân dược hay không...Yên Nhiên cùng Phượng tỷ cười nói, tâm tư vẫn lưu ý Phương Tranh, đôi mắt gian tà của Phương đại thiếu gia liên tục quan sát trên người hai nàng, dáng dấp cực kỳ xấu xa, Yên Nhiên chỉ che miệng cười khẽ, Phượng tỷ lại trừng đôi mắt hạnh " Uy! Phương đại lão gia, đẽo gọt thứ gì đó? Hình dạng lấm la lấm lét, vừa nhìn đã biết không phải người tốt."Phương Tranh vô tội trừng mắt nói " Phượng tỷ, lấm la lấm lét cũng không thẻ trách ta, tỷ cứ đi hỏi phụ thân mẫu thân của ta đi."" Được rồi, ta hỏi ngươi, mấy ngày hôm trước trong kinh thành truyền đến vị niên thiếu anh hùng, một kẻ thối lui Đột Quyết, có phải là ngươi hay không?""" Phượng tỷ, quen biết ta lâu như vậy, lẽ nào tỷ không nhận ra, bản thiếu gia không những tuấn tú mà cả trí tuệ cũng đều xem trọng sao? Hôm nay bản thiếu gia là danh nhân trong kinh thành rồi, có câu thơ nói như thế nào đây? " Kỵ mã ý tà kiều, mãn lâu hồng tụ chiêu."*, chính là khen bản thiếu gia đó, hắc hắc." cưỡi ngựa đứng xéo bên cầu, cả lầu mấy cô vẫy tay gọiYên Nhiên đến bên cạnh trừng mắt liếc hắn, che miệng cười nói " Câu thơ xác thực không sai, ý tứ cũng chuẩn xác, là ngài làm sao? Nhưng thơ hay như vậy dùng trên người ngài nha...Hi hi."Yên Nhiên còn chưa nói hết lời, nhưng Phương Tranh biết, đoạn sau cũng không có lời gì Tranh nhìn Yên Nhiên thâm tình nói " Kỵ mã ý tà kiều, mãn lâu hồng tụ chiêu, mỹ nữ dù có xinh đẹp, cũng còn thua nụ cười của Yên Nhiên, trả thêm!"Hai nàng nhất thời ngạc nhiên" Đây là.. .thơ sao?"Phương Tranh cười ngạo nghễ " Không sai, là vè!"Hai nàng liếc mắt nhìn nhau, bật cười khúc khích không ngừng Phương Tranh đắc ý cười. hừ hừ, bị văn tài của bản thiếu gia làm nghiêng ngả phải không? Hanh, nếu làm nghiêng ngả thì còn không mau nằm úp sấp xuống đi..."Phượng tỷ cùng Yên Nhiên nở nụ cười cả buổi mới yên tĩnh xuống tới. Phượng tỷ kinh ngạc nói " Nói như vậy, người hoàng thượng phong làm quan ngũ phẩm là ngươi? Ngươi làm quan rồi sao?"Phương Tranh cười nói " Đúng vậy, sau này nếu tỳ dám véo lỗ tai ta, bổn thiếu gia…sai, bản quan sẽ sai người cho tỷ ăn đòn."Lại làm vẻ mặt gian tặc bổ sung một câu " Đánh đòn đó, hung hăng đánh!" Nói xong ánh mắt Phương Tranh liên tục quan sát bờ mông tròn đầy của Phượng tỷ, mông của đàn bà thật rất mê người, nếu ở trên giường mà đánh mông nàng là cảnh tượng khiến kẻ khác sôi sục máu huyết đến như thế nào...Gương mặt Phượng tỷ đỏ lên, thầm mắng một tiếng lưu manh, tàn bạo nói" Ngươi dám!"Ba người ở trong nội viện cười đùa một hồi, Phượng tỷ nhìn Yên Nhiên nói " Yên Nhiên muội muội, ta vừa có một số hàng mới về, còn chưa có trưng bày ra ngòai, tỷ tỷ mang muội đi thử xem, thích sẽ đưa cho muội."Dù ngày thường Yên Nhiên có đoan trang như thế nào, dù sao nàng cũng là nữ nhân, nếu là nữ nhân không thể nào không có hứng thú với phấn son, Yên Nhiên nghe vậy hân hoan nói " Vậy xin đa tạ tỷ tỷ."Phưọng tỷ cười nói " Đừng cảm tạ ta, Nhọc Như Trai có phân nửa cổ phần của phu quân muội, coi trọng thứ gì cứ lấy, dùng đồ của phu quân, là việc thiên kinh địa nghĩa."Phương Tranh vội cười phụ họa, vừa nhấc chân hắn đi theo hai nàng vào trong tiệm, Phượng tỷ đưa tay cản lại "Chuyện nữ nhân nam nhân chen vào làm gì? Thành thật ở lại đâv đi, phía trước có nữ khách, ngươi đi không tiện. Ta lập tức gọi người mang sổ sách mấv ngày nay đưa tới cho ngươi xem qua, ngươi dù sao cũng là đại lão bản, làm sao không chịu quan tâm gì chứ?"Phương Tranh nghe vậy không thể làm gì khác hơn là đặt mông ngồi xuống lan can, nhìn hai vị giai nhân cười khẽ rời sổ sách liệt kê rất rõ ràng, tất cả thu chi viết rõ ràng bên trong, Phương Tranh mới nhìn một chút đã cảm thấy không có hứng thú, Phương đại thiếu gia thích đếm ngân phiếu, thích đếm bạc, nhưng không thích xem sổ sách. Miễn cưỡng đặt sổ sách sang bên, con mắt nhìn chung quanh, nhìn thấy sương phòng bên trong, cửa phòng chỉ khép hờ, Phương Tranh đứng dậy vỗ nhẹ cửa phòng" Ai, bên trong có người không?"Đợi một lúc không nghe động tĩnh, Phương Tranh lớn tiếng nói "Không ai thì ta vào đó, có mm đang tắm hay gì đó, cũng đừng nói ta không có chào hỏi trước…”Đẩy cửa, bên trong phòng không có ai. Sương phòng bố tri rất đơn giản, giường bằng gỗ lim, bàn vuông, vài chiếc ghế, ngoài ra không còn vật gì phòng mơ hồ có một mùi thơm ngát, mùi vị có chút giồng son phấn của ngọc trai, lại giống như hương vị trên thân thể nữ Tranh hít sầu một hơi, say sưa không ngớt, liền kết luận, Phượng tỷ ở trong gian phòng nhàng nằm ngửa trên giường, Phương đại thiếu gia đêm qua chinh phạt quá nhiều, có chút mệt mỏi, nên liền ngủ một gối được làm bằng gỗ, cứng rắn không chút thoải mái, Phượng Tranh hơi nghiêng đầu, ở góc giường có một màu hồng ánh vào mi mắt, đưa tay kéo ra nhìn, đó là cái yếm của nữ nhân. Chỉ thấy màu sắc đỏ tươi, ở bên trên thêu một cặp uyên ương giỡn nước, để sát mũi ngửi, một hương thơm cơ thể nữ tử xông thẳng vào khoang mũi Tranh hắc hắc nở nụ cười, nội y của Phượng tỷ cũna thật là phong phú, có người nói nữ tử thích màu đỏ, nội tâm càng cuồng nhiệt không bị cản trở, chuyện phòng the càng thêm vô độ, thiếu gia đã lập chí giải cứu những phụ nữ chịu khổ cô đơn trong thiên hạ, rất rõ ràng, Phượng tỷ chính là đối tượng cần được ta giải đại thiếu gia mặt mày rạng rờ đang tự yy, chợt nghe phía trước của hàng nháo một trận, lại có thêm tiếng thét chói tai của nữ nhân, phá hủy! Trong lòng Phương Tranh thoáng lộp bộp, tiện tay bỏ luôn chiếc yếm vào trong lòng, liền khua chân chạy ra, về phần vì sao phải nhét chiếc yếm của Phượng tỷ vào trong lòng, nguyên nhân chân chính sợ chỉ có bản thân Phương đại thiếu gia mới biết bước lại hai bước đã chạy ra trước cửa hàng, một màn trước mắt làm Phương Tranh ngây thấy một nam tử trẻ tuồi đầu trâu mặt ngựa đang sắc mị mị nhìn chằm chằm Yên Nhiên cùng Phượng tỷ, dáng dấp cực kỳ hèn mọn. Vẻ mặt Phượng tỷ đang giận dữ không chút tỏ ra yếu kém trừng mắt nhìn nam tử, Phương Tranh tiến đến, trên mặt Phượng lý liền hiện lên sắc mặt vui tử không chút lưu ý đến những vị nữ khách chung quanh đang tập trung nhìn hắn, ưỡn ngực nhìn Phuợng tỷ và Yên Nhiên cười nói "Hai vị tiểu mỹ nhân, nữ quyến trong nhà tại hạ có hơn mười người, thường ngày thật không tiện ra ngoài xuất đầu lộ diện, hai vị mỹ nhân sao không tạo phương tiện, hạ mình đến phủ đệ của ta giúp đám nữ quyến thử xem hàng hóa chứ? Nếu thử được thỏa mãn, sau này tại hạ chỉ mua son phấn của Ngọc Như Trai các ngươi, đây chính là bút buôn bán lớn nha. Lầu cát đình viện trong phủ đệ tại hạ rất đẹp, hai vị mỹ nhân nếu có ý định, sau khi thử hàng xong, tại hạ nguyện bồi hai vị du ngoạn..."Phương Tranh nhìn thấy tình hình không khỏi giận tím mặt, nếu đổi lại là ngày thường, Phương Tranh thật muốn đi tới kết bạn cùng hắn một phen, dù sao phong cách đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng của hắn lại rất giống mình, anh hùng trọng anh hùng, còn chuẩn xác cho Phương đại thiếu gia còn có thể cùng hắn tụ một ổ, có thể đùa chơi trò song long hí hiện tại, tên hèn mọn này đang đùa giỡn chính là nữ nhân của hắn, vậy trăm triệu cũng không thể tiếp nhận, mẹ nó! Nữ nhân của lão tử, chỉ để cho một mình lão tử đùa giỡn, vương bát đản ngươi từ đâu chui tới, dám xen miệng thưởng thức trong ổ của ta chứ?Sự tình còn chưa hiểu rõ ràng, Phương Tranh không tiện phát tác, vì vậy hắn ngăn chặn Phượng tỷ đang nổi giận, hỏi " Cửa tiệm không phải không cho nam nhân vào sao?" Hắn lại chỉ chỉ tên nam tử " Vật thể này là gì? Xuân ca?"Phượng tỷ tự nhiên không biết cái gì gọi là Xuân ca, nghe vậy ủy khuất nói" Chính do hắn cường ngạnh xông vào, trách được ai?Hắn còn muốn ta cùng Yên Nhiên muội muội đi tới phủ đệ của hắn, nói là cho gia quyến trong phủ hắn thử hàng..."Hiểu rõ rồi, hành vi của tiểu tử này cũng không có ý tứ sai biệt gì với hành động cướp đoạt dân hứng tán gái của tên đầu trâu mặt ngựa bị người quấy rối, rất không vui vẻ, con ngươi chuyên động thật tà khí, lỗ mũi hếch lên trời nói Phương Tranh " Ngươi là ai? Không đầu không đuôi xông ra, hiểu quy củ hay không?"Phương Tranh nghe vậy lại càng lứa giận ngập trời, mẹ nó! Dám ở trước mặt lão tử mà sĩ diện, không biết biệt hiệu trước đây của lão tử kêu là Phương thái tuế sao?Phương Tranh liếc mắt nhìn hắn " Ta nói vị hèn huynh này..."Nam tử ngẩn người " Ai là hèn huynh?"" Nga, ta thấy bề ngoài của các hạ hèn mọn, khuôn mặt dữ tợn, vì vậy xưng hô các hạ là hèn huynh, không ngại chứ?" Phương Tranh kiên trì giải nữ khách vây xem trong tiệm nghe vậy đều che miệng cười khẽ. Yên Nhiên cùng Phượng tỷ nhìn thấy vẻ mặt của Phương Tranh, không khỏi nhìn nhau lắc đầu cười tử nghe vậy liền ngẩn người, tiện đà giận dữ nói" Ngươi con mẹ nó..."" Ai, nói cẩn thận một chút, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, ta thấy ấn đường của hèn huynh biến thành màu đen, mặt như màu đất, tất có tai ương đổ máu, không có gì bất ngờ xảy ra, hôm nay lúc hèn huynh về nhà, lệnh đường đại nhân rất có khả năng không nhận ra ngươi." Phương Tranh cười túm tỉm nói. Trong lòng đắc ý không ngớt, ta thật là giỏi quá! Dùng luôn ba thành ngữ liên tiếp nhau đó nha... Vị hèn huynh này đại khái cũng thuộc loại người ăn chơi trác táng không thành khí, nghe vậy giận dữ không nhịn nổi, liền nhấc vạt áo định xông lên đánh Phương Tranh. Nhưng khóe mắt thoáng nhìn, đã thấy bên ngoài cửa có mấy người mặc trang phục hộ viện đang xắn tay áo, hèn huynh nhất thời liền dừng lại. Hảo hán không ăn mệt truớc mắt, hôm nay không mang theo người giúp đỡ, đành phải nhịn tạm thời, trở lại dẫn người tới, lại xuất ra ác vậy hèn huynh cười nhạt mấy tiếng bắt đầu nói chuyện, dân gian gọi hành vi này là tới sườn núi thì phải xuống lừa, thuộc loại hành vi hàm súc biết tự lượng sức mình " Ta không biết ngươi là ai, nhưng ta bội phục dũng khí của ngươi. Nhưng lăn lộn tại kinh thành, nên tự lượng sức, người nào có thể chọc, người nào không thể chọc, phải xem vào tầm mắt mình, đi khắp kinh thành hỏi thăm thử, ai dám chọc ta? Tiểu tử, chờ xem, ngươi đã gặp chuyện không may lớn rồi."Phương Tranh cũng không có hứng thú nghe những lời này, nên rất không vui vẻ, tiều tử này đùa giỡn nữ nhân của ta, còn dám uy hiếp ta? Trước đây lão tử là thái tuế, hiện tại lại là bá tước cộng thêm là ngũ phẩm mệnh quan triều đình, nếu bị một tên mao đầu tiểu tử như ngươi uy hiếp, sau này còn làm thế nào lăn lộn? Không được, hôm nay chết sống cũng không cho hắn bình an đi ra ngoài, thiếu gia phong lưu như lão tử, cũng có thể kiêm thêm chức ác bá cũng tốt bá đương nhiên phải có những người giúp tay vẽ đường cho hươu chạy, vì vậy Phương Tranh trừng mắt nhìn mấy hộ viện đứng ngoài cửa “Các ngươi là người chết sao? Chủ mẫu bị khi dễ các ngươi cứ đứng một bên nhìn?"Hộ viện dẫn đầu ngượng nghịu đầy mặt " Thiếu gia, không phải chúng tiểu nhân không muốn ra tay, nhưng là do phu nhân không cho..."" Phu quân, là thiếp không cho bọn họ động thủ." Yên Nhiên kéo Phương Tranh qua một bên, nói nhỏ " Hôm nay phu quân thân ở quan trường, nêu hôm nay động thủ, truyền ra chỉ sợ làm hại đến thanh danh phu quân."Phương Tranh bĩu môi nói ”Tổn hại cái rắm! Nếu ngay cả lão bà cũng không thể bảo hộ, vậy chức quan này làm còn có ý nghĩa gì?"Yên Nhiên nghe vậy trái tim ấm áp, có một nam nhân bảo vệ nàng, bảo hộ nàng không bị tổn thương, cả đời này đã là đáng mừng thì vui mừng, nhưng Yên Nhiên không thể tùy ý để Phương Tranh làm chuyện điên rồ, từ trang phục của tên nam tử là có thể nhìn ra được, lai lịch của hắn không nhỏ, hôm nay Phương Tranh chỉ là ngũ phẩm tiểu quan mới bước chân vào quan trường, vạn nhất đắc tội người không nên đắc tội, đây chẳng phải là gây tai họa cho phu quân sao?Yên Nhiên quýnh lên, đang định khuyên tiếp, nhưng Phương Tranh lại chỉ vào tên nam tử kia huớng đám hộ viện ngoài cửa lớn tiếng quát "Con mẹ nó! Đánh cho lão tử! Đánh cho mẹ hắn cũng không nhận ra hắn!"Suy nghĩ một chút, Phương Tranh nghĩ hẳn mình nên nhã nhặn một chút, đã làm quan nha, gặp thời khắc này cũng nên chú ý thân phận, chí ít không thể biểu biện giống mội tên tiểu lưu manh bên đưòng, như vậy rất hạ vậy Phương Tranh lại sửa lời nói " Bỉ kỳ nương chi**! Đánh cho cả lệnh đường đại nhân*** cũng không nhận ra hắn!"Câu này nhã nhặn hơn rồi chứ? Phương đại thiếu gia lại thêm một lần tán thán trong lòng " Hắc! Ta đúng là quá tài hoa!"Chú thích** = Con mẹ nó !*** = Mẫu thân Tất cả Xếp hạng Hoàn thành Miễn phí Danh mục Đăng nhậpĐăng ký Giá sách của tôi Tóm Tắt nội dung truyện Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia mô tả nhân vật chính xuyên qua, chỉ riêng việc thích ứng và sinh tồn củng đã rất nan giải chứ không hời hợt như các chuyện YY thường mô tả, chưa kể các mâu thuẫn luôn xuất hiện giữa lý trí con người hiện đại với các sự kiện trong hoàn cảnh mới...Khi xã hội, chế độ, văn hóa biến đổi 180 độ, Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú tưởng rằng dễ dàng có cuộc sống an nhàn nhưng thật ra không phải như vậy, mọi lúc mọi nơi đều cần có sự phát triển của con người!!! Nguồn Vipvandan Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Nhất Lộ Thải Hồng 5049 lượt đọc Ôsin Nhà Bộ Trưởng 1217 lượt đọc Thì Ra Yêu Anh Lại Đau Đến Như Vậy 1220 lượt đọc Vụng Trộm Yêu Anh 1468 lượt đọc Đỉnh Cấp Công Tử 2005 lượt đọc Chờ Tôi Có Tội 1640 lượt đọc Số truyện 4 Số từ 3969806 từ Tham gia 3313 Xem thêmCùng tác giả Đại Minh Vương Hầu Quân Sự điểm Đại Minh Vương Hầu là một bộ truyện cũng có mô típ như Cực Phẩm Gia Đinh, nhưng NVC không thể hiện một cách quá xuất sắc như Lâm Tam. Truyện không quá dài, nên có đôi chổ bố cục chưa hợp lý lắm, Lưu tủ sách Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử Đô Thị điểm Cuối những năm ô thành phố Ninh Hải, trước cửa một viện Phúc Lợi tầm thường, có vài bóng người đứng trong màn đêm, nhìn thật lâu vào tấm bảng loang lổ cổ xưa "Thành phố Ninh Hải Lưu tủ sách Minh Triều Ngụy Quân Tử Quân Sự10 điểm Truyện xoay quanh những tranh chấp, những màn phiêu lưu trên chốn giang hồ, những khó khăn ở đất miền Nam, tình thầy trò, huynh đệ và cả chính trị lẫn thời thế. Chân thực, sống động lại logic, Lưu tủ sách Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ Phương Tranh vươn vai, ngáp một cái thật to. Sau khi rửa mặt, Phương Tranh trầm ngâm suy nghĩ, ngày hôm nay làm gì? Tốt ngày. Cũng không thể ở nhà như thế này được?Tạm thời thư viện không tới được, bởi vì đại quân Đột Quyết đang tiến về phương Nam, dân chúng Hoa triều náo động, đám học sinh cũng vô pháp an tâm đọc sách, Trần phu tử thấy thế, tuyên bố nghỉ học, đợi sau khi Đột Quyết lui binh thì đi học lại như Như Trai qua nửa tháng nữa cũng sẽ khai trương, công tác chuẩn bị, đã có nhân thủ của hiệu buôn Phương gia xử lý. Phương Tranh đi cũng không giúp đỡ được chuyện hôm nay, không biết Mập Mạp đang bận rộn chuyện gì, bóng người cũng không nom thấy. Chủ động đi tìm hắn, nhưng Phương Tranh lại không muốn chạm mặt với vị Trường Bình công chúa điêu ngoa kia."Ai, thực con mẹ nó nhàm chán, tìm việc gì làm đây?" Phương Tranh ngã lưng; nằm thẳng cẳng trên giường; bắt đầu cân chưa nghĩ thông, Tôn quản gia đã đến đây."Thiếu gia, ngoài cửa có một vị khách nhân, là tướng quân Kim Ngô Vệ lần trước, người có muốn gặp hay không?""Phùng đại ca?" Phương Tranh nhảy dựng từ trên giường xuống, nói “Mau mau, mau đi mời hắn vào đây!"Chẳng được bao lâu. Phùng Cừu Đao đã bước tới tiểu viện."Uy, Phùng đại ca. cơn gió nào lại thổi Phùng đại ca tới đây?"Lúc này Phùng Cừu Đao cười so với trước kia tự nhiên hon rất nhiêu. Cái gọi là "tự nhiên", kỳ thật cũng chỉ là khóe miệng hơi giãn ra một chút mà thôi, gia hỏa này trước sau như một, là hình tượng của một con người rắn rỏi, ý chí kiên cường và giàu lòng hi sinh, cười đối với hắn mà nói chính là một chuyện khó khăn hơn so với giết người. "Phương lão đệ, mạo muội đến nhà, mong rằng ngươi chớ trách ta thất lễ.""Không có không có, Phùng đại ca ngươi chính là khách quý a." Phương Tranh cười tươi như hoa, nghe Phùng Cừu Đao kể chuyện đánh giặc, nói chuyện giết người, ngày hôm nay cùng không tính là nhàm Tranh đang cười cười, không ngờ sắc mặt Phùng Cừu Đao biến thành nghiêm túc, hai chân trụ "huỵch" một tiếng, quỳ gối hướng Phương Tranh hành Tranh méo miệng giống như bị người cấu véo, thân mình cứng đờ. tiếp theo bị dọa tới mức thất kinh, vội vàng bước lên phía trước, đỡ Phùng Cừu Đao dậy "Ai nha, chuyện này là như thế nào. Phùng đại ca ngươi tính làm chuyện gì đây? Có chuyện muốn thương lượng với ta phải không? Chỉ cần ngươi nói một tiếng, tiểu đệ ta làm được tuyệt không dám từ chối. Ngoại trừ vay tiền a, ta cũng không còn tiền..."Phùng Cừu Đao thần tình cảm kích nhìn Phương Tranh nói "Huynh đệ, một lạy này, ta thay mặt dân chúng Đại Hoa cảm ơn ngươi. Phùng mỗ nhận được thánh chỉ, Hoàng Thượng đã quyết định dùng kế sách của ngươi, lệnh cho ta dẫn hai vạn kỵ binh tinh nhuệ, bất ngờ tập kích thảo nguyên, ngay trong đêm nay sẽ lên đường. Phùng mỗ không nhìn lầm người, huynh đệ, quả nhiên ngươi là một nam tử hán đại trượng phu, nếu diệu kế của ngươi thành công, ít nhất có thể bảo vệ Đại Hoa chúng ta bình an ba năm đến năm năm, dân chúng tránh được số kiếp lầm than a.""A?" Phương Tranh trợn mắt há mồm, không ngờ Hoàng Thượng lại dùng kế sách của ta, đây chính là một kết quả nằm ngoài dự đoán. Xem ra, thiếu gia quả thật là nhân vật tài hoa xuất chúng, đa mưu túc trí, bất luận ta khiêm tốn như thế nào, cũng như đom đóm tòa sáng trong đêm đen, xuất chúng...Nhưng mà.... Ta nghĩ ra chủ ý này, đúng thật cũng chưa từng nghĩ đến nó có thể cứu vớt được bách tính thường dân, ta chỉ muốn tiếp tục an ổn làm chức nghiệp thiếu gia con nhà phú hào, bất đắc dĩ mới phải nhỏ giọt như vậy, Phùng Cừu Đao lại nói chính mình vì nước vì dân, này.... Hiểu lầm rồi....Phương Tranh cười khan nói "Phùng đại ca khách khí rồi, ha hả, nếu ta nói chủ ý này nguyên bản cũng không phải vì dân chúng trăm họ, ngươi...Liệu có tin hay không?"Phùng Cừu Đao nói "Bất kể là vì ai, nói cho cùng dân chúng chịu ân huệ của ngươi. Huynh đệ ngươi yên tâm, diệu kế này của ngươi. Phùng mỗ tiến nhập thảo nguyên sẽ không làm cho ngươi mất mặt!""Uy, không cần không cần, mất mặt cũng không sao. ta không sao cả, chỉ nói tùy tiện mà thôi, mọi người không nên làm lớn chuyện tình..."Phương Tranh nói tới đây, đột nhiên lo lắng đến một sự kiện, biểu hiện của mọi người dường như chắc chắn chủ ý này của hắn sẽ có hiệu quả nhất định, Mập Mạp thì như thế, Phùng Cừu Đao cũng như thế, bọn họ tin tường mình, điểm này Phương Tranh rất phấn khơi. Nhưng nếu vạn nhất kế sách không hiệu quả thì làm sao đây?"Phùng đại ca, ta mạo muội hỏi một câu thôi." Phương Tranh khốn khổ nuốt một ngụm nước bọt, nói "Chuyện này…Vạn nhất, ta nói là vạn nhất kế sách của ta thất bại thì làm sao bây giờ? Ân, Hoàng Thượng sẽ không tru di cửu tộc ta chứ?"Chiến thắng dĩ nhiên sẽ ăn mừng, nhưng chiến bại thì cũng phải tìm người chịu tội thay? Kế sách này vốn là do Phương Tranh, bá quan văn võ trong triều không liên quan, nếu như muốn truy cứu trách nhiệm, có ai so với Phương Tranh thích hợp sắm vai diễn này hơn hắn hay không?Phùng Cừu Đao nghe vậy, nhíu mày nói "Sao lão đệ lại không có lòng tin với chính bản thân mình như thế? Bộ Binh Thượng Thư Ngụy đại nhân cùng các vị tướng quân đã bàn bạc, đem kế sách của ngươi tính toán cẩn thận, tất cả mọi người đều nói kế sách này có khả năng thành công rất cao, ta cũng đã cẩn thận tham cứu kế sách của ngươi, cũng cho rằng nó có tính khả thi, lão đệ ngươi cứ yên tâm đi."Văn võ bá quan trong triều có thế tin được sao? Lão Phùng không khỏi quá ngây thơ."Vạn nhất chiến bại thì làm sao đây?"Phùng Cừu Đao trầm ngâm nói "Nếu chiến bại. Phùng mỗ cùng hai vạn kỵ binh tinh nhuệ không quay về quê hương được. Hơn nữa, chỉ sợ lão đệ ngươi..."Phùng Cừu Đao lắc đầu, thờ dài không ý tứ của Phùng Cừu Đao thì Phương Tranh cũng đã thấu hiểu, kế sách thất bại, chính mình nghĩ ra kế sách này, còn không rửa cổ mà chờ người ta khai Tranh hận không thể tự vả vào miệng của mình, ta con mẹ nó, sao lại lắm mồm như vậy! An ổn mà sống qua ngày, như thế nào lại đi hiến cái kế sách chó má gì cho triều đình, còn không biết suy nghĩ, triều đình tốt như vậy sao? Đây là chuyện đại sự quan hệ đến sinh tử tồn vong của quốc gia, như thế nào lại coi trọng lời nói chơi của ta?Không phải Gia Cát Lượng, cũng không phải là Chu Công Cẩn, vậy mà còn giả bộ cái gì đại đầu toán! Bây giờ thì tốt rồi, tự đào mồ chôn mình."Tuy nhiên lão đệ hãy bình tâm, chưa chắc kế này đã thất bại, cho dù là chiến bại đi chăng nữa, Phúc Vương điện hạ cũng sẽ bảo vệ cho ngươi được bình an. Nghe nói trước mặt Hoàng Thượng, Phúc Vương đã từng mở lời cầu xin, thắng thì được phong thưởng, thua cũng không bị truy cứu trách nhiệm. Hoàng Thượng đã đáp ứng rồi."Hóa ra là thế, có câu nói này trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn, quả nhiên Mập Mạp là hạng người nghĩa Tranh nhẹ nhõm thở dài một hơi, đồng thời lại lo lắng cho Phùng Cừu Đao, nói "Phùng đại ca, các bộ lạc trên thảo nguyên đều có tính tình hung hãn, tuy chỉ là người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, nhưng cũng tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, không thể khinh thường được, tiểu đệ ngồi ở nhà chờ ngươi quay về kể chuyện điều binh đánh giặc a!""Lão đệ yên tâm, Phùng mỗ từ nhỏ đã ở vùng biên cương tái ngoại, đối với người Đột Quyết trên thảo nguyên cũng hiểu biết sâu sắc, ngươi cứ việc ngồi chờ tin thắng trận của ta mà thôi."Hai người nói chuyện phiếm trong chốc lát, Phùng Cừu Đao mới đứng dậy cáo từ, quay về doanh trại tập hợp binh 8 tháng 5 năm Kiến Vũ thứ 12, phó tướng Long Vũ quân Phùng Cừu Đao suất lĩnh hai vạn kỵ binh tinh nhuệ, trong đêm tối bí mật dẫn quân rời khỏi kinh thành, hướng Tây mà tiến, lần này hành động bí mật, ngoại trừ một số đại thần trong triều, vẫn võ bá quan còn lại đều không biết rõ tình hình. Đám văn võ bá quan không rõ tin tức, hàng ngày trên triều đều tiến hành tranh luận kịch Cừu Đao cùng kỵ binh còn chưa tiến nhập vào thảo nguyên, quân báo lại truyền tin tức đến kinh thành. Định Châu bị đại quân của Đột Quyết vây hãm ba ngày, cuối cùng thành đã bị phá, quan tri phủ của Định Châu là Lưu Thành Phong, cùng tướng quân thủ thành là Ngô Nghiễm Đức đều đã hy sinh vì quốc gia, nữ tử trẻ tuồi trong thành bị bắt sống, còn lại đã bị tàn sát hết. Sau khi cướp bóc của cải, quân Đột Quyết phóng hỏa đốt thành, chi trong một thời gian ngắn, trăm dặm chung quanh Định Châu đã biến thành tử địa, máu chảy thành sông. May mắn một số thường dân bách tính, trước đó đã hướng phía Nam lánh nạn, tránh họa binh giờ, đạo quân tiên phong của người Đột Quyết đang hướng tới U Châu, năm vạn nhân mà đã đóng ở dưới chân thành, tình thế u Châu đang rất nguy tức này, về đến kinh thành. Hoàng Thượng phẫn nộ. quần thần khủng hoảng, phái chủ chiến cùng phái chủ hòa tranh luận càng thêm gay gắt. Hòa, thì mang danh mất nước, chiến thì lại không đủ binh lực. Mỗi ngày trong triều đều cãi nhau như chợ vỡ, Hoàng Thượng cảm thấy vô cùng phiền não, nhưng biết không thể trông cậy vào một đám đại thần chỉ biết nói suông này, ánh mắt của hắn thường ném về phía Tây Bắc, nơi đó, có một đoàn quân, đang vượt qua cao nguyên hoàng thổ, dần dần tiến nhập vào thảo nguyên, nơi mà trăm năm qua chưa có đội quân nào của Hoa triều đặt chân quân này có lẽ chính là hy vọng cuối cùng của nước Đại Hoa. Triều đình đại loạn, Phương gia tuy không có quan hệ cùng triều chính, nhưng cũng không an ngày đó, Phương lão gia càng ngày càng đổ dồn tinh lực, vào trên người đứa nhi tử bảo bối của nhi tử này từ ngày ngã đập đầu xuống đất, liền đúng như đám người ăn kẻ ở trong Phương phủ bàn tán, hắn đã thông suốt. Điểm này, Phương lão gia có thể tìm được bằng chứng ở mọi mặt trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, tỷ như học vấn, tài năng không đợi tuổi, ánh mắt không thua kém gia chủ lâu năm như hắn bao nhiêu. Thậm chí, Phương lão gia sinh ra một loại ý tưởng hoang đường, nếu hiện tại hắn đem toàn bộ sản nghiệp trong nhà giao cho đứa nhi tử này, thì danh tiếng của hiệu buôn Phương gia không chỉ có như vọng một người nối nghiệp, hiện giờ Phương lão gia chính là một bức chân dung tả thực sâu sắc nhất. Chờ đợi bao nhiêu năm qua, rốt cuộc lão thiên cũng có mắt, nhi tử của mình thoát thai hoán cốt, làm cho tâm tình của Phương lào gia cảm thấy được một chút an vì Phương lão gia quan tâm chú ý tới hắn, cho nên Phương Tranh sắp nhiều phiền toái lớn. Nhưng ngoại nhân nhìn vào thì xem ra đây là một cái phiền toái tràn đầy hương diễm. Phương lão gia tính toán tìm cho hắn một mối hôn từ khi biết rõ thân phận của Trường Bình công chúa. Phương lão gia cùng Phương phu nhàn đã vứt bỏ ý tường thu nàng làm con dâu tương lai, địa vị của hai bên chênh lệch nhau quá lớn, việc này sẽ không thành công. Nhưng dù sao Phương đại thiếu gia cũng phải thành thân a, nếu còn trì hoàn thêm nữa, chỉ sợ đám thương nhân trong thành Kim Lăng chê nhân thời cổ đại mười tám tuổi chưa thành thân cũng rất hiếm, cho dù có, cũng là những người nghèo khố, tầng lớp dưới đáy cùng của xã hội phong kiến. Địa vị Phương gia tuy rằng không cao, nhưng cái không thiếu lại chính là do tính tình Phương Tranh ngày trước rất hỗn đản, không nhà nào muốn đem khuê nữ gả cho hắn, cho nên chuyện hôn nhân đại sự của Phương Tranh mới trễ nải như tại Phương Tranh xuyên việt qua đây, đối nhân xử thế cũng hòa hoàn hơn so với gã thiếu gia ngày trước, hơn nữa học vấn uyên bác, cao thâm. Những biến hóa thay đổi trên con người của hắn, được đám người hầu kẻ hạ tuyên truyền ra ngoài, cho nên, hiện giờ danh khí của Phương thiếu gia tại Kim Lăng thành tuy rằng không lớn nhưng cũng không phải nhỏ. Mỗi người đối với hắn đều phải nhìn bằng con mắt khác xưa, thanh danh ngày một tốt, tự nhiên hôn nhân cùng mai mối đến tận ba nhà mai mối đến tận của, trong đó đều là những thiên kim tiểu thư của các ông chủ hiệu buôn thành Kim Lăng. Ba nhà đều có chung một đặc điểm, đó chính là việc làm ăn sinh ý đều phải dựa vào hiệu buôn Phương gia giúp đỡ. Nói cách khác, cuộc hôn nhân của ba nhà này đều có tính chất thương nghiệp. Truyện Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia là một truyện khá mới mẻ và thu hút, truyện được tác giả Tặc Mi Thử Nhãn xây dựng với tình tiết hết sức thú vị, không hề đặt nặng những về không gian thời gian nhưng lại cho bạn đọc một cái nhìn mới mẻ lạ lẫm về thế giới xuyên qua thời gian, không có chút gì đó gợi mở cho bạn đọc về cuộc sống, tưởng như không liên quan gì lắm chỉ là câu chuyện giải trí nhưng đồng thời cũng là một truyện gửi tới bài học riêng không lớn nhưng cũng nên để tâm chút ít. Truyện kể về một người sinh viên tên Phương Tranh xuyên ngược không gian về thời cổ đại, tới thế giới cổ đại, linh hồn của Phương Tranh nhập vào người một gã thiếu gia còn nhà phú không muốn thay đổi thế giới này, hắn thầm nghĩ cứ an nhàn làm một cái thiếu gia, nhất biểu nhân tài có khi cũng là một cái trọng tội. Thế giới này chính là bởi vì hắn đến đây, cho nên đã lặng lẽ thay đổi...Mùa xuân năm 2009, tại một thành phố nhỏ phía Bắc, Trung Quốc. Trong đại sảnh nhà tang lễ…. Một hồi tang lễ truy điệu đang được cử hành hừng hực khí thế, bầu không khí trong phòng nặng nề mà trang nghiêm, nhạc tang vang lên, tiếng khóc rung trời.

trọng sinh phong lưu thiếu gia