Những câu nói làm người yêu mình cảm động, rung động đến tận con tim mà các bạn cần phải biết đều sẽ nằm trong bài viết ngày hôm nay của tinhve.vn chúng tôi. Anh sẽ luôn bên em Anh sẽ không bao giờ để em một mình cô đơn 1. Sex bất cứ lúc nào: Nhiều cặp vợ chồng mới cưới coi đây là cái lợi nhãn tiền của hôn nhân. Nếu trước kia họ phải vụng trộm, giấu giếm "chuyện ấy" thì sau đám cưới, họ chính thức được thoải mái, tự do "hành sự" mà không sợ sự dò xét của người xung quanh. 2. Nàng nầy là con gái của ông Bang Siêu, tên nàng là Thái Cẩm Vân năm nay được 17 tuổi rồi mà chưa có chồng. Ông Bang Siêu là Triều Châu ở bên Tàu qua Việt Nam hồi 22 tuổi. Ông buôn bán làm ăn khá lần rồi mới lập một tiệm trà tại đường Gia Long. Ông cưới một người Tên truyện: Yêu Phải Cô Nàng Ham Làm Giàu. Tác giả: Tỉnh Tình. Thể loại: Truyện Ngôn Tình. Tình trạng: Hoàn Thành. Website: WWW.ThichTruyen.VN. Nguồn: yuconuong. Giới thiệu: Về căn bệnh này, chỉ duy nhất những người thân trong gia đình mới biết được. Bề ngoài, đối với những Chuyện nói về cô gái trẻ new 17 tuổi đã phải làm công, chăm lo cho một thiếu gia giàu có do tai nạn đã trở nên chấn mến về mắt. Mặc đến cô ngày đêm âu yếm cho anh ta, nhưng các lần có vấn đề gì bực có nghĩa là anh lại trút hết vào cô, và vì yêu đề nghị cô đồng Xem Yêu Phải Nàng Lắm Chiêu của Hàn Quốc có sự tham gia của Lee Seung Gi, Hong Seok Cheon, Kim So Yeon, Lee Seo Jin, Moon Chae Won. Thuộc thể loại: Phim lẻ I5Mn31. Ngự Am kéo thân thể có chút mỏi mệt về nhà ở khu trung tâm của giờ trước anh mới bay từ Tokyo về Đài Bắc, lữ trình ba ngày hai đêm có hơn phân nửa thời gian đều họp ở chi nhánh công ty Nhật Bản. Ngự Am trọng sự nghiệp trước đây ít có cảm giác mệt mỏi chán chường như vậy, anh vốn dĩ có thể ở Tokyo nghỉ ngơi một đêm lại bay trở về, nhưng chính là có một lời mời gọi không hiểu kêu gọi khiến cho anh về nhà trước đi vào nhà, anh lập tức phát hiện ánh đèn phòng không nhớ rõ khi ra ngoài có bật đèn, đáng chết! Sẽ không phải là có kẻ trộm chứ. Ngự Am thật cẩn thận nhẹ nhàng buông túi tài liệu, sau đó rón ra rón rén tháo caravat, từng bước từng một đi đến chỗ có ánh đèn, trên đường anh còn thuận tay cầm bình hoa cạnh huyền quan [1] làm vũ khí công gần tới phòng bếp anh bỗng chợt nghe thấy tiếng của phụ nữ... Đáng chết! Nhà anh làm sao có thể có phụ nữ! Điều này so với kẻ trộm còn đáng sợ hơn. “Cô là ai?” Đi vào phòng bếp, anh rống to với thân hình nhỏ nhắn yêu kiều Chỉ Nhu đang vui vẻ một bên nấu mỳ ăn liền, một bên hát khúc tình ca nhẹ nhàng, cô bị tiếng gầm gừ này dọa đến, cô buông thìa trên tay ra, vội vàng chuyển hướng nơi phát ra tiếng động.“Anh... Là Ngự Am?” Là anh ta ư? Cô nhìn anh qua ảnh chụp, nhưng Ngự lão nhân không phải nói con trai cả của ông ta phải ngày mai mới có thể về nước sao? Anh ta quả thật là đại soái ca nha! Bộ dáng tuấn tú kia làm cho Chỉ Nhu nhìn đến sắp chảy nước miếng.“Vô nghĩa! Cô là ai, làm sao có thể chạy tới nhà của tôi?” Ngự Am không nghĩ tới trong nhà lại ẩn dấu phụ nữ, tràn ngập nghi hoặc về sự tồn tại của cô.“Anh đừng nóng giận, là ba anh mở cửa để tôi vào” Lần đầu gặp nhau, ấn tượng đầu tiên của Chỉ Nhu về người đàn ông này là rất tuấn tú! Chẳng qua tính tình hơi cáu kỉnh chút.“Không có khả năng!” Từ khi anh mua nhà đến giờ, cha chưa bao giờ đến nhà viếng thăm qua, dựa theo lệ thường trên tay cha có chìa khóa của ba anh em bọn họ, nhưng ông lão nhà anh làm sao có thể hồ đồ đến mở cửa để cho một người phụ nữ xa lạ vào nhà, hay là... Chuyện này có bí mật gì.“Là thật, hơn nữa, ông ấy chẳng những mở cửa để tôi tiến vào, mà còn giao chìa khóa cho tôi” Vẻ mặt gã đàn ông này tức giận thật đáng yêu nha! Bộ dạng thở phì phì kia làm cho Chỉ Nhu có ý định muốn trêu cợt trêu cợt anh, vì thế cô cố ý lắc lắc chìa khóa ở trước mặt anh.“Cô nữ tặc này lập tức đi ra ngoài cho tôi! Đừng tiếp cận tôi, đặt chìa khóa lên bàn, sau đó đi vòng qua bàn ra ngoài!” Ngự Am ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn thêm, trực tiếp quay mặt sang một bên nói.“Ba anh nói quả nhiên đúng vậy nha! Anh thật sự rất sợ phụ nữ…” Anh càng chống cự, Chỉ Nhu càng muốn đùa anh, hôm nay hãy để cho cô tới nhận thức cái gì là chứng dị ứng phụ nữ đi.“Cái gì? Ai nói tôi sợ phụ nữ?” Ngự Am trừng mắt nhìn cô một cái, lúc này mới nhìn rõ gương mặt người phụ nữ liều lĩnh mạo thanh sảng xinh đẹp tuyệt trần coi như thanh tú đáng yêu, nhưng, mặc kệ người đẹp như thế nào, ở trước mặt anh đều không kích thích được tác dụng hóa học, bởi vì anh hoàn toàn xa lánh bọn họ.“Không sợ sao? Vậy tôi đi qua nhé” Chỉ Nhu bước chầm chậm tới tiếp cận, hơn nữa cẩn thận nhìn vẻ mặt biến thành xanh mét của anh.“Đừng tới gần tôi! Lập tức đi ra ngoài cho tôi!” Thấy Diệp Chỉ Nhu không có ý rời đi, còn vẫn tiếp cận anh, Ngự Am tức giận đến hô to.“Ngự Am, cơn tức của anh không cần lớn như vậy nha! Tôi sau này là người ngày đêm phải ở chung bên gối với anh đó! Anh không muốn bồi dưỡng tình cảm với tôi trước sao?” Diệp Chỉ Nhu cố ý vươn dài cánh tay tới kéo kéo góc áo Ngự Am, sau đó trợn tròn mắt đẹp nhìn anh.“Cô đang nói hươu nói vượn cái gì? Mau đi ra ngoài cho tôi!” Ngự Am hoàn toàn không thu liễm lực đạo, vỗ mu bàn tay Chỉ Nhu một chút, đau đến cô lập tức lùi về.“Đau quá!” Trời ạ, gã đàn ông này rất không biết thương hương tiếc ngọc.“Biết đau thì tốt rồi, còn không mau đi!” Đáy lòng Ngự Am hiện lên một tia không muốn khó hiểu, rất nhanh lại bị cơn tức bao phủ.“Tôi sẽ không đi! Tôi là lễ vật ba anh tặng sinh nhật hai mươi tám tuổi của anh đó! Từ hôm nay trở đi tôi chính là tình nhân chỉ thuộc về Ngự Am anh! Đúng rồi, đã quên tự giới thiệu, tên của tôi là Diệp Chỉ Nhu, anh có thể gọi tôi là Tiểu Diệp, nó có vẻ thân thiết hơn” Diệp Chỉ Nhu chớp chớp mắt với anh, sau đó kéo áo tạo một tư thế vọng thiết kế này của Ngự Trạch Thiên giúp cô có thể thuận lợi ở lại đây.“Hoang đường! Tôi căn bản không cần tình nhân gì!” Ngự Am gần như tức đến đỏ cha càng già càng hồ đồ của anh đến tột cùng đang làm cái quỷ gì? Đã ném quả bom hẹn giờ cho anh.“Anh đừng từ chối nhanh như vậy, thật ra tôi rất vĩ đại! Tôi rất biết làm việc nhà nhé, hơn nữa tôi rất hiểu ý, sẽ không ầm ĩ khi anh nghỉ ngơi, tình nhân như vậy biết tìm ở đâu? Huống hồ anh cũng mong muốn có một người ở bên cạnh anh, chăm sóc anh...” Chỉ Nhu khoe khoang.“Tôi không cần chăm sóc, cô đi nhanh đi! Nếu không đi tôi mời cảnh sát đến đây!” Ngự Am không khách khí xuất ra đòn sát thủ cảnh cáo.“Anh thật sự rất vô tình nha! Nhưng không sao, bởi vì anh không nhận tôi không được…” Vì ở lại, trong đầu nhỏ bé của cô bắt đầu có một kế hoạch.“Truyện cười thế gian, vì sao tôi không nhận cô không được?” Ngự Am buồn cười hỏi.“Bởi vì... Anh duy nhất sẽ không dị ứng với tôi!” Nói xong, Chỉ Nhu đánh cuộc một keo, phóng tới bên người anh, hơn nữa còn giống gấu Koala gắt gao ôm Ngự Am.“Cô đang làm cái gì! Mau buông ra!” Việc đến quá nhanh, ngay khi Ngự Am căn bản không kịp tự hỏi, thân thể mềm mại của Chỉ Nhu đã tới gần anh rồi! Anh đời này chưa từng thân cận với phụ nữ như thế, nhiệt độ cơ thể trên người cô xuyên thấu qua quần áo luồn lách vào da thịt anh, lúc này Ngự Am bắt đầu thấy toàn thân nóng lên, nhưng nguồn nhiệt này lại khác biệt với cảm giác khi phát nhiệt độ này sẽ không làm anh không thoải mái, chỉ biết không hiểu sao tim đập nhanh hơn, máu toàn thân cao thấp di chuyển lung tung, mà khi mùi thơm cơ thể trên người cô bay tới mũi anh, anh lại bất giác không bác bỏ, ngược lại còn có ham muốn hít thêm càng nhiều...“Anh xem, anh thật sự không phát bệnh nha! Thật tốt quá!” Trong chốc lát, Chỉ Nhu vội vàng quan sát biến hóa sẽ xảy ra trên người anh, kết quả hưng phấn phát hiện anh cũng không có dấu hiệu phát bệnh, thật sự đúng như lời Ngự Trạch Thiên, Ngự Am chỉ có thể miễn dịch với cô, thật sự là trời cũng giúp cô.“Đừng náo loạn! Cô cách tôi xa một chút!” Anh cũng rất bất ngờ mình nhưng lại không có việc gì! Chẳng qua lý trí muốn anh mau kéo người phụ nữ đang quấn lấy mình cách xa thân thể của mình một chút.“Mặc kệ cô tên Diệp gì gì, tóm lại lập tức rời khỏi nhà tôi” Anh nhìn hai tay mình, trong lòng không khỏi nghi hoặc nghĩ, anh hết bệnh rồi sao? Đi Tokyo một chuyến có thể chữa quái bệnh của anh sao.“Tôi sẽ không đi” Chỉ Nhu tắt bếp, đổ mỳ ăn liền ra bát, sau đó cầm bát ngồi trên sofa ăn.“Này! Cô có thể không gây tiếng động lớn đoạt quyền của chủ nhà hay không? Xin hãy làm rõ ràng ai mới là chủ nhân căn nhà này! Tôi chưa có hiện tượng mẫn cảm với cô cũng không có nghĩa là tôi sẽ cho cô ở lại!” Trên đời này làm sao có thể có người phụ nữ vô liêm sỉ như vậy? Trình độ quấn người của Diệp Chỉ Nhu làm Ngự Am thổn thức, anh rất muốn một tay kéo cô lên, sau đó hung hăng đuổi ra khỏi nhà mình, nhưng vừa thấy bộ dáng cô ăn vui vẻ như thế, lại cảm thấy mình không thể không có khí phách như vậy.“Mặc kệ anh nói như nào, tôi chắc chắn sẽ ở lại” Chỉ Nhu sẽ không dễ dàng buông tha! Vì khoản tài phú không cần sầu lo ăn mặc kia, cô nhất định phải chống đỡ tiếp.“Tùy cô, tôi bây giờ mệt chết đi được, không có khả năng tranh cãi với cô! Tôi muốn đi vào nghỉ ngơi, ngày mai tôi tỉnh lại đừng để tôi lại nhìn thấy cô còn ở nhà tôi, bằng không tôi thật sự sẽ báo cảnh sát”. Ngự Am mệt mỏi không muốn tranh cãi Nhu ngay cả nhìn cũng không liếc anh một cái, chỉ tự cố ăn mỳ ăn liền mùi bay bốn phía tuyệt đối sẽ không đi! Cô nhất định phải làm cho gã đàn ông này mở miệng giữ cô lại! Chỉ Nhu hô to trong lòng.~~~~o0o~~~~Mùi thơm quá... Trong lúc ngủ mơ Ngự Am hít hít mũi, tham lam hít lấy mùi bơ kia... Một giấc mơ rất chân thật, phảng phất như là hương vị có người chuẩn bị bữa sáng nóng hầm hập ở phòng bếp... Ngự Am tựa như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức nhảy dựng lên từ trên chết! Chẳng lẽ hôm qua người phụ nữ kia còn chưa đi? Cảm xúc hỏa bạo, Ngự Am tiện tay lấy bộ quần áo đơn giản, dùng tay vuốt vuốt tóc sau đó đi đến phòng bếp, càng tiếp cận phòng bếp mùi hương kia càng nồng đậm... Không ổn! Xem ra hôm qua thông điệp anh hạ vẫn chẳng xi nhê gì với người phụ nữ đó.“Hi, anh rời giường? Nhìn anh ngủ say như vậy, lại cười ngọt ngào như thế, tôi không nỡ gọi anh rời giường” Chỉ Nhu mặc tạp dề hồng nhạt cười tủm tỉm xoay người, nở một nụ cười tràn ngập sức sống nói với Ngự ca chính là soái ca, ngay cả bộ dáng vừa rời giường không tân trang cũng mê người như vậy.“Cái gì? Gọi tôi rời giường?” Ý của cô ta là... Cô chạy vào trong phòng nhìn lén anh ngủ?“Đúng rồi, vẻ mặt khi ngủ của anh rất ngọt ngào nha! Giống như thiên sứ nhỏ vậy!” Đây cũng không phải là lời bình luận trái lương tâm, bộ dáng vô hại khi Ngự Am ngủ thật sự rất hấp dẫn.“Ai cho phép cô vào phòng tôi?” Ngự Am không nghĩ tới người phụ nữ này không biết liêm sỉ như vậy, ban ngày ban mặt lại không nhận được sự cho phép liền tùy tiện ra vào phòng đàn ông, quá thất đức.“Đây cũng không phải trọng điểm, anh ngồi xuống đó trước đi” Chỉ Nhu hoàn toàn coi lời nói của anh thành gió thoảng bên tai.“Đây là đang làm cái gì?” Sao mà anh có điểm vô lực, phảng phất không có biện pháp với người phụ cố chấp này.“Tôi đang giúp anh chuẩn bị bữa sáng á! Đợi một chút là xong rồi” Chỉ Nhu chuyên tâm lật chân giò hun khói trong chảo, bận rộn nói.“Tiểu thư! Tôi nghĩ cô là nghe không hiểu lời hôm qua tôi nói rồi! Nhất định cần tôi báo cảnh sát xử lý sao?” Ngủ đủ giấc khiến anh không còn tức giận dữ dội như hôm qua, nhưng vẫn một lòng muốn đuổi người phụ nữ xa lạ quỷ dị này.“Tôi không phải đã nói tôi sẽ không đi sao? Là ba anh bảo tôi tới chăm sóc anh! Tôi làm sao có thể nói không giữ lời chứ?” Diệp Chỉ Nhu hợp đưa lá chắn ra.“Vớ vẩn!” Anh nắm chặt tay, đột nhiên rất muốn đánh người.“Tôi chuẩn bị xong, anh mau đi đánh răng rửa mặt đến ăn bữa sáng đi!” Chỉ Nhu đặt chân giò hun khói lên trên bàn trắng, sau đó đại công cáo thành vỗ tay.“Tôi sẽ không ăn thứ có lai lịch không rõ” Nói xong, Ngự Am nhìn cũng không nhìn qua cô một cái tiêu sái trở về Chỉ Nhu không sao cả nhún nhún vai, nghĩ rằng, anh ta không ăn là tốt nhất, như vậy cô có thể ăn phần hai Am đã thay âu phục ra khỏi phòng, vừa thắt caravat vừa tức giận nói với Diệp Chỉ Nhu đang tận hưởng mỹ thực “Cô tốt nhất thừa lúc trước khi tôi tan tầm thì mau rời đi, nếu không tôi nhất định tóm cô tới cục cảnh sát”.“Bye bye, đi đường cẩn thận nhé!” Chỉ Nhu không thèm đưa lời cảnh cáo của anh vào trong tai, còn vui thích vẫy tay nói lời từ biệt. Vừa thấy bộ dáng hoàn toàn không chịu uy hiếp của cô, lửa giận trong lòng Ngự Am cháy đến cực điểm, nhưng anh luôn luôn lý trí vẫn miễn cường áp chế cơn tức giận kia, hoàn toàn tỉnh lược sự tồn tại của người khi Ngự Am đá cửa rời đi, bất an trong lòng Diệp Chỉ Nhu mới chậm rãi hiện Am thoạt nhìn thật sự thật không dễ chọc, cô ngẫm lại biện pháp để mình có thể ở lại trong gian nhà thoải mái này... Như vậy chẳng những có thể thay mình dự tính tài phú không cần sầu lo ăn mặc kiếp sau, còn có thể tiết kiệm tiền thuê nhà năm nghìn tệ hàng tháng của cô, thật sự là một hòn đá ném chết hai chim.~~~~o0o~~~~Suy nghĩ của Ngự Am vẫn xoay quanh quái bệnh của mình. Anh thật sự khỏi hẳn sao? Ngày hôm qua cô gái tên là Diệp gì gì kia lao thẳng tới trên người anh, cũng không thấy anh phát bệnh! Rốt cuộc là nhân tố gì làm cho anh không hề dị ứng với phụ nữ? Cô gái kia thật sự rất đặc biệt, đặc biệt quấn người! Ba sao có thể đi tìm người phụ nữ quấn người như thế? Còn nói là muốn làm tình nhân của anh? Đây căn bản chính là truyện cười. Cái ôm hôm qua của cô, làm cho Ngự Am chưa từng tiếp xúc với phụ nữ thành thục cảm nhận được sự hương ôn hương nhuyễn ngọc của phụ nữ, cơ thể non mềm, quyến rũ mềm mại, bộ ngực đầy đặn giống như hai quả mật đào, cao ngất dán vào ngực anh. Loại quyến rũ tràn ngập ám chỉ này thật đúng là đủ hấp dẫn đàn ông... Đợi chút! Ban ngày ban mặt anh suy nghĩ cái gì chứ! Làm sao có thể tưởng nghĩ đến những chuyện đáng chết đó, tất cả đều do người phụ nữ kia làm hại! Làm cho anh phập phồng khó chịu, cảm xúc không yên. Ngự Am dừng xe ở trước cửa để bảo vệ đưa xe vào bãi đỗ xe, ánh mắt anh đột nhiên bay tới một đám nữ đồng sự đang vui chứng dị ứng phụ nữ của anh đã hoàn toàn miễn dịch, vậy lấy bọn họ làm vật thí nghiệm, làm một lần xác nhận cuối cùng đi. Vì thế Ngự Am vươn thẳng lưng, đi đến phía bọn họ. Khi cách bọn họ một trăm mét, Ngự Am đã ngửi thấy mùi nước hoa trên người bọn vị rất gay mũi, sao có thể sánh với hương vị hoàn toàn tự nhiên với người phụ nữ trong nhà kia được.“Là tổng giám đốc đó...” Chúng nữ nhìn thấy tổng giám đốc cao cao tại thượng, đều ùa lên thành đàn lấy lòng bọn họ tiếp cận, thân thể Ngự Am lại nổi lên biến hóa, nhiệt độ cơ thể anh lên cao, lỗ chân lông toàn thân bắt đầu phồng lên. Đêm qua rõ ràng không phải như thế mà! Chẳng lẽ bệnh của anh căn bản chưa tốt lên.“Toàn bộ không được nhúc nhích, đừng tới đây!” Vốn nghĩ đến mình đã có thể tự nhiên ở chung với phụ nữ. Ngự Am đột nhiên bảo bọn họ đứng yên, sau đó xoay người bước nhanh rời khỏi hiện chạy trối chết anh có thể nghe thấy rất rõ ràng tiếng nói nhỏ của chúng nữ! Đáng chết! Khoản nợ này anh sẽ nhớ kỹ trên đầu người phụ nữ kia.~~~~o0o~~~~“Này! Diệp gì gì!” Vừa tan việc, Ngự Am lập tức chạy vội về có dự cảm người phụ nữ kia hẳn là còn chưa đi, anh nhất định phải hỏi rõ ràng, vì sao cô có biện pháp khiến anh không phát lại Ngự Am là cả gian nhà yên ta không phải là thật sự nghe lời rời khỏi chứ? Ngự Am nản lòng ngồi xuống sofa.“Anh tìm tôi à? Tôi vừa vặn đang tắm... Đúng rồi, tôi hôm nay giúp anh quét tước toàn bộ nhà một lần, anh về nhà chẳng lẽ cũng chưa phát hiện toàn bộ sàn được tôi lau sáng bóng sao?”Chỉ Nhu dùng khăn tắm lau tóc đi ra khỏi phòng tắm, chuẩn bị lĩnh thưởng nói với Ngự Am vô tâm ngẩng đầu nhìn, lập tức bị gương mặt dính nước thanh tú như sen hé nở của Diệp Chỉ Nhu dọa cho hoảng chưa bao giờ nhìn chằm chằm một người phụ nữ như vậy, người phụ nữ này có da thịt tinh tế, sáng bóng làm cho anh không thể bỏ ánh mắt qua một bên, cứ như vậy, ánh mắt lớn mật của anh mãnh liệt nhìn chằm chằm cô.“Trên người tôi có bọt xà phòng chưa sạch sao?” Ngự Am nhìn thẳng làm cho Chỉ Nhu có chút ngượng ngùng, cô tò mò nhìn trái phải, trên người có chỗ nào không thích hợp sao? Câu nói ngây thơ của Chỉ Nhu làm cho Ngự Am nháy mắt tỉnh táo lại, lúc này anh mới biết được mình giống động vật giống đực muốn tìm bất mãn biết bao nhiêu.“Diệp gì gì, lại đây tôi ôm một chút” Thu hồi điều không nên có, Ngự Am trực tiếp sảng khoái nói, trên mặt không có chút biểu tình lỗ mãng.“Cái gì? Anh... Đang nói cái gì?” Diệp Chỉ Nhu luôn có tác phong lớn mật ngược lại bị dọa đủ, hai tay cô vội che ngực như là đang bảo vệ trinh tiết của mình.“Vẻ mặt kia của cô là gì? Không phải cho rằng tôi muốn ăn đậu hũ của cô chứ? Cô người phụ nữ này không khỏi cũng quá đánh giá cao bản sự của mình rồi!” Biểu tình trên mặt Chỉ Nhu làm cho Ngự Am đột nhiên tỉnh ngộ, cô khẳng định hiểu lầm ý của anh! Anh chỉ là đơn thuần muốn làm thí nghiệm, không phải muốn thừa cơ làm càn.“Anh vừa nãy rõ ràng nói như vậy còn không thừa nhận! Không thể tưởng tượng được anh lại là loại tiểu nhân đê tiện này!”Diệp Chỉ Nhu trợn to mắt, không thể tin được gã đàn ông này lại cuồng vọng đến làm kẻ trộm lại kêu có trộm.“Quên đi, quên đi, không có tâm tình so đo với cô, nếu tôi không thể ôm cô... Vậy cô ôm tôi là được, tựa như ngày hôm qua vậy” Anh giang hai tay, ra bộ nghênh đón.“Cái gì? Bất kể anh ôm tôi hay là tôi ôm anh, chịu thiệt đều là tôi nha!” Chỉ Nhu bắt đầu hoài nghi Ngự Am sẽ không phải đang giả ngây giả dại với cô chứ.“Vậy cô muốn như thế nào mới bằng lòng ôm tôi?” Giọng điệu của Ngự Am có chút không kiên nhẫn, anh thầm nghĩ mau chứng thật chứng bệnh của mình, một chút cũng không có tâm tư ướt át bẩn thỉu.“Vậy... Cho tôi hai nghìn tệ” Cô thuận miệng nói.“Được, mau tới đây ôm tôi” Thật mệt với lời cô nói ra, nhưng anh bây giờ cũng không có tâm tình cãi nhau với cô, vì thế nhanh chóng đồng ý với cô.“Tôi muốn tiền mặt, lập tức đưa tôi” Chỉ Nhu ngửa tay cười, nếu cô không lấy tiền trước, đợi lát nữa ôm xong rồi anh ta lại quỵt thì thế nào? Biết người biết mặt không biết lòng, tuy rằng anh ta đường đường là người phụ trách công ty, nhưng có thể làm ra chuyện xấu hay không ai cũng không dám cam đoan, cẩn thận là tốt nhất.“Cô... Không tin nhân cách của tôi?” Anh tái mặt rồi.“Hai nghìn tệ, muốn hay không tùy anh!” Chỉ Nhu vươn tay đến trước mặt anh thúc Am rút ra hai nghìn tệ từ trong ví da, sau đó nhét vào trong tay cô.“Cầm!” Anh tức giận nhìn thấy tờ tiền sáng láng, mắt Chỉ Nhu bừng nhận lấy tiền, sau đó giang hai tay ôm chặt lấy Ngự Am giống đêm da thịt tiếp xúc, một cỗ nhiệt lực tản ra giữa hai thể rất cường tráng, đường cong cơ bắp là thành quả anh rèn luyện đúng giờ tạo nên, Chỉ Nhu chưa từng thân cận quá như thế với đàn ông, hương vị nước hoa thản nhiên trên người anh làm cô mặt đỏ tim Sao lại không phát bệnh? Nha đầu kia dùng phương pháp gì làm cho anh vô điều kiện miễn dịch. Bờ ngực đầy đặn của cô dán lên vòm ngực dày của anh, tựa như đang tuyên thệ sự tồn tại của mình, nó dính sát vào anh, thì ra thân thể phụ nữ lại thơm mềm như vậy, thật giống như hương vị ngọt ngào ngon miệng của bánh mới ra lò... Làm cho anh nhịn không được muốn cắn một miếng, bất tri bất giác anh cúi đầu, dán môi mình lên cổ trắng nõn của nha đầu kia, ảo tưởng đó là bánh dâu tây ngọt ngào.“Có thể sao?” Tay anh gắt gao vòng qua Diệp Chỉ Nhu, làm cô có chút khó thở, hơn nữa đôi môi dán vào cổ làm Diệp Chỉ Nhu có loại cảm giác sắp bị Vampire ăn vào mới nghĩ, một cảm giác đau đớn truyền đến từ cổ Chỉ Nhu. “A! Đau quá!” Chỉ Nhu đau đến kêu ạ! Người này một mực cắn cô không biết dùng lực đạo, Chỉ Nhu hung hăng đẩy Ngự Am ra, anh không chuẩn bị tâm lý, cứ như vậy bị coi như là con gà, vô lực ngã xuống ạ! Anh làm cái gì! Anh vừa rồi thật sự dùng sức cắn người phụ nữ này một cái. “Rất xin lỗi, tôi...” Ngự Am bừng tỉnh từ trong hiện thực, không thể tin được mình lại sẽ có cử chỉ kinh dị như thế, anh bò lên, cảm thấy đáng xấu hổ với hành vi phá lệ của nhiên anh không biết phải giải thích như thế nào về hành vi lỗ mãng của mình, cũng không thể nói là kìm lòng không được? Chúa ơi, người phụ nữ này làm sao có thể làm cho anh làm ra loại hành vi không bình thường này chứ.“Anh chỉ nói muốn ôm, cũng không nói muốn cắn! Tôi đây muốn tăng giá!” Chỉ Nhu vừa vỗ về cổ đau nhức của mình, vừa trừng mắt nói.“Cô rõ ràng nên đến ngân hàng cướp là tốt nhất!” Người phụ nữ này làm sao cứ mở miệng ngậm miệng đều là tiền? Thật sự là làm người ta chán ghét.“Mặc kệ, mặc kệ! Vậy anh phải bồi thường tổn thất của tôi!” Diệp Chỉ Nhu không nghĩ tới tiểu phú hào này sẽ nhỏ mọn như vậy! Vì thế rất muốn đạp một cước.“Bồi thường cái gì, nếu không tôi để cô cắn lại” Nói xong, Ngự Am còn thật sự kề cổ mình tới trước mặt Diệp Chỉ Nhu, hơn nữa còn cởi áo sơ mi ra.“Ai muốn cắn anh!” Nhìn cần cổ mạnh mẽ của anh, Chỉ Nhu lại e lệ đến đỏ mặt.“Thế là được rồi”Anh làm ra bộ dáng đương nhiên.“Cái gì mà được hay không! Nếu anh không muốn bồi thường cũng không sao, tôi muốn anh đồng ý để tôi ở lại” Chỉ Nhu linh cơ vừa động chơi xấu vừa ra khỏi miệng, Ngự Am đầu tiên là trừng lớn mắt, phảng phất như muốn cãi lại cô, nhưng anh suy nghĩ cẩn thận. Để cô ở lại? Trong nhà có phụ nữ dọn dẹp nhà cửa cũng không tồi, huống hồ anh còn hoàn toàn miễn dịch với cô, trong khoảng thời gian cô ở lại này, anh còn có thể tìm ra vì sao vừa gặp cô, chứng dị ứng phụ nữ của anh tại sao không cần thuốc mà khỏi.“Thế nào?” Thấy Ngự Am suy nghĩ một lúc lâu, Chỉ Nhu có chút nóng vội thúc giục.“Cho cô ở lại là có thể, nhưng, cô chỉ có thể ở lại với thân phận nữ giúp việc mà không phải là tình nhân chết tiệt gì” Nhớ tới hình ảnh cô vừa mở miệng là nói muốn tình nhân kia, hơn nữa bộ dáng khêu gợi bây giờ, hạ phúc của Ngự Am thế nhưng lại bị khiêu khích như có một cỗ lửa nóng tuôn hỡi! Cô nói với anh “Tình nhân không phải dễ nghe sao? Vì sao tôi phải làm người hầu?” Cái gì mà người hầu chứ, nghe qua rất không hay.“Tình nhân cũng có thể, cô muốn lên giường với tôi sao?” Như là muốn trêu đùa cô, Ngự Am đột nhiên dùng ánh mắt lửa nóng nhìn Chỉ Nhu gì? Lên giường? Trong đầu Chỉ Nhu nháy mắt hiện lên hình ảnh hai người bọn họ không mặc quần áo lăn lộn trên giường, vì thế khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chính thức ngượng ngùng đỏ ửng lên.“Ai, ai muốn lên giường với anh?” Chỉ Nhu lắp bắp nói, nhìn cũng không dám nhiều liếc anh một cái, vội vàng chuyển tầm mắt sang nơi khác.“Tình nhân phải lên giường với tình nhân là chuyện đương nhiên, nếu không tối nay chúng ta thử xem...” Anh ý xấu vươn tay nâng cằm Chỉ Nhu, sau đó bắt cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt hai người lần lượt thay đổi hết sức, anh còn khiêu khích trừng mắt nhìn, hành động cố ý khiêu khích như vậy làm cho tim Chỉ Nhu đập nhanh đến dừng không cô càng thẹn thùng, vẻ bề ngoài của Ngự Am phá hư ước số trong nội tâm, muốn cố sức đùa tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng anh có vẻ muốn gây xích mích, hai chân Diệp Chỉ Nhu không nghe lời mà nhũn ta... Muốn làm hả! Vốn nghĩ đến anh không có hứng thú với phụ nữ, cho nên Chỉ Nhu mới có thể không để ý hình tượng biểu hiện một mặt ngang ngược của mình, không thể tưởng tượng được Ngự Am thoạt nhìn lãnh khốc lại sẽ nói ra loại lời nói làm người ta mặt đỏ tim đập này! Thật sự là người không thể xem tướng mạo.“Tôi mới không cần lên giường với anh!” Chỉ Nhu chụp hai tay Ngự Am, vội vàng cúi đầu không cho anh nhìn thấy gương mặt tròn trịa lửa đỏ còn không sánh được kia.“Vậy là được rồi! Bắt đầu từ giờ cô chính là người hầu của Ngự Am tôi, không có sự cho phép của tôi cô không thể làm việc thay người khác, còn về phương diện tiền lương... Một tháng cho cô ba vạn để mua sắm hàng hóa. Con người của tôi luôn luôn rất thoải mái, không có ham mê bất lương. Hi vọng cô cũng không có, không có lời nói dị nghị thì cô tự tìm phòng ở đi” Sự từ chối của cô làm cho Ngự Am có loại tiếc hận khó hiểu, nếu có thể, anh thật sự rất muốn đánh gục người phụ nữ gợi cảm lại hồn nhiên này, vén quần áo của cô lên, vỗ về chơi đùa bộ ngực đầy đặn của cô, hai chân thon dài, mông cánh hoa ngọt ngào, sau đó lại hung hăng chiếm thân thể cô, hưởng thụ sự nguyên thủy nhất của nam nữ... Nhưng tất cả đều chỉ là tưởng tượng của anh, tuy rằng bình thường khi ở chung với cô không phát bệnh, nhưng cũng không có nghĩa là khi hai người da thịt thân cận anh sẽ không có việc gì, vì suy nghĩ cho sinh mệnh quý giá của mình, lý trí vẫn chiến thắng dục hỏa.“Ba vạn? Hỗ trợ thêm hàng hóa? Có phải quá ít hay không?” Diệp Chỉ Nhu không nghĩ tới đường đường một ông chủ lớn lại ra giá thấp như vậy, thế mà còn vọng tưởng biến cô Diệp Chỉ Nhu lao công giá rẻ để sử dụng.“Muốn hay không tùy cô, tôi là thương nhân thành công cũng không muốn làm “món làm ăn” lỗ vốn. Đừng trách tôi không đánh thức cô! Trừ bỏ ba vạn này ra, cô còn có thể dùng tiền vốn có sẵn của phụ nữ để tăng lương...” Ngự Am nhịn không được lại chọc ghẹo cô một chút.“Ngự Am, anh thật sự quá hạ lưu!” Khuôn mặt thật vất vả mới tiêu hỏa lại bị anh chọc cho đỏ ửng toàn bộ, Chỉ Nhu nhịn không được dậm chân mắng.“Hôm qua là ai mở miệng ngậm miệng đều điên cuồng nói muốn làm tình nhân của tôi? Chẳng lẽ những lời này không hạ lưu?” Ngự Am nhếch cao mày nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô thật sự là điên rồi, thế nhưng lại giữ người phiền toái này ở nhà... Tuy rằng làm như vậy mới có thể làm cho cha vừa lòng đẹp ý, nhưng là vì quái bệnh của mình, Ngự Am thật sự không có đường đi.“Ba vạn thì ba vạn!” Chỉ Nhu cố gắng đồng ý. Hiểu được kiếm được tiền còn tốt hơn so với túi tiền trống như vậy, Chỉ Nhu vào nhà Ngự Am dưới tình huống nửa mua nửa tặng, trở thành một trong những công nhân của thíchHuyền quan [1] Huyền quan là khu vực nghỉ được tính từ cửa chính vào phòng khách. Đây là nơi làm giảm những xung đột từ bên ngoài vào trong nhà và cũng là nơi bảo vệ “sinh khí” bên trong của ngôi nhà. Huyền quan là con đường mà các luồng khí phải đi qua trước khi vào nhà, vì thế vị trí của nó tốt xấu thế nào đều có thể ảnh hưởng trực tiếp tới phong thuỷ của căn nhà. “Diệp Chỉ Nhu, lại đây cho anh!” Vào bếp anh liền nhìn phòng bếp rống đang nhẹ nhàng hát, Chỉ Nhu buông thìa trong tay, đi đến bên người Ngự Am, hơn nữa phát hiện anh hôm nay không thích hợp.“Anh ăn bom sao? Sao lại tức giận như vậy?” Nhìn bộ dáng anh cả người bốc hỏa, Chỉ Nhu có chút không thể tưởng tượng hỏi.“Có gã tên là Đồng gì gì, cậu ta có quan hệ gì với cậu ta?” Anh nổi giận đùng đùng hỏi.“Hả? Cái gì Đồng gì gì… Đợi chút, anh là nói...” Cô đi vào phòng lấy danh thiếp trong ví ra.“Anh là nói Đồng Dịch Vĩ sao?” Chỉ Nhu nhìn danh thiếp, sau đó đối chiếu tên đọc ra.“Anh quản cậu ta tên gì, em nói mau, em có quan hệ gì với cậu ta?” Anh lạnh lùng Nhu bị anh rống đến không hiểu ra sao, nhưng vẫn bình tĩnh nói “Em không có quan hệ gì với anh ta nha, nhiều nhất cũng chỉ có thể nói là bạn mới quen hôm qua”“Bạn mới? Bạn mới lại chạy đến nhà tìm em?” Anh giận không thể át nói.“Cái gì? Anh ta thật sự chạy tới tìm em?” Chỉ Nhu trừng lớn mắt.“Em vì sao nói với anh em chưa kết hôn lại không có bạn trai? Em đây là tự cho cậu ta cơ hội sao?”“Em nói đều là sự thật, anh cảm thấy có chỗ nào không đúng sao?” Cô vốn chưa kết hôn lại không bạn trai mà.“Em...” Đột nhiên anh yên vậy! Anh coi Chỉ Nhu là gì? Rõ ràng chỉ là quan hệ sống chung.“Vốn là như vậy! Bằng không anh muốn em nói với anh ta như thế nào?” Thấy Ngự Am không biện giải cái gì, Chỉ Nhu đột nhiên có chút tan nát cõi lòng.“Em không cần phải khai báo rõ thân thế của em với người xa lạ” Anh cũng không phát hiện mình đang ăn dấm chua, còn đang mãnh liệt tố tội cô.“Em nào có? Bởi vì anh ta giúp em thanh toán tiền mua đồ ăn, còn giúp em xách gói to trở về, người tốt bụng như vậy, em tán gẫu hai câu với anh ta không tính cái gì đi?”“Cái gì? Em lấy tiền của cậu ta?” Anh nổi giận.“Chỉ hơn một nghìn tệ mà thôi...” Cô vội biện bạch cho mình, lại bị Ngự Am nổi giận cắt ngang.“Ai cho phép em nhận tiền của cậu ta?” Anh lại rống lên một tiếng.“Vì sao không thể lấy?”“Anh không cho phép người phụ nữ của anh nhận bố thí của kẻ khác!” Anh vỗ bàn thật mạnh nói.“Cái gì? Anh nói... Em là người phụ nữ của anh?” Cô mừng rỡ như điên.“Vô, vô nghĩa!” Ngự Am vốn kiên cường bất khuất lại đỏ mặt.“Em là người phụ nữ của anh...” Cô nhắc lại những lời Am quay mặt đi, không cho cô nhìn thấy bộ dáng thẹn thùng của vậy! Cô là phụ nữ của anh, cái gì anh cũng không làm cho cô... Anh lấy ra một tệp tiền mặt, sau đó giao cho cô.“Tiền này?” Cô nghi hoặc hỏi.“Tiền lương tháng này” Anh vẫn giả bộ lạnh lùng, không cho Chỉ Nhu nhìn ra manh mối gì từ trên mặt mình.“Nhưng cũng không nhiều như vậy” Tệp tiền này ít nhất là mười vạn, xấp tiền mặt dày khiến Chỉ Nhu nhìn đến trái tim nở rộ.“Em tăng lương” Anh thuận miệng nói ra một lý do.“Thật sự? Thật tốt quá, ông trời có mắt, rốt cục thấy em Diệp Chỉ Nhu vất vả!” Chỉ Nhu vui vẻ hoa tay múa chân nói, mừng rỡ nói với trời bộ dáng hưng phấn của cô, khóe miệng Ngự Am không tự giác cũng nổi lên một chút tươi cười.“Về sau không được nhận tiền của người khác, ngoại trừ anh ra” Anh cảnh cáo.“Đã biết!” Cô vui vẻ hôn lên môi bộ dáng thấy tiền sáng mắt này của cô, Ngự Am đột nhiên hoài nghi địa vị của mình có thể thấp hơn tiền tài hay không? Anh chẳng thể nghĩ tới, mình sẽ vì việc nhỏ ấy mà nổi trận lôi đình. Điều này cũng làm cho anh dần dần nhìn thẳng vào lực ảnh hưởng của Diệp Chỉ Nhu với anh là không thể khinh thường cỡ nào.~~~~o0o~~~~Nhìn đám quần áo trong tủ, khóe miệng Diệp Chỉ Nhu hiện lên nụ cười hạnh ngày hôm đó, thái độ của Ngự Am với cô cải biến rất nhiều, trở nên ôn nhu, hào phóng, thật cẩn thận nâng cô trong lòng bàn tay, cẩn thận che tại cô rất giống như thiếu phu nhân Ngự gia, sống một cuộc sống gần như xa nay Ngự Trạch Thiên lại đến đây tìm cô, nghe cô kể ra tình hình gần đây, ông lão vừa lòng cười toe ra, ngày ông thăng cấp làm ông nội sắp tới rồi.“Ta nghĩ, Ngự Am nhất định yêu cháu rồi”“Cháu cũng nghĩ thế nha! Cháu thông minh lanh lợi như vậy, anh ấy làm sao có thể không động tâm” Chỉ Nhu che miệng, vui đùa nói.“Điều này chứng tỏ ánh mắt ta lúc trước rất tốt, quan niệm của Ngự tiểu tử thẩm mỹ kia rất giống ta” Ngự Trạch Thiên vui cực kỳ.“Nhưng, cháu rất lo lắng, nếu Ngự Am phát hiện là chúng ta liên thủ bày mưu, anh ấy nhất định sẽ giận tím mặt...” Chỉ Nhu vô cùng lo lắng Ngự Am sẽ hiểu lầm ý tốt của cô và Ngự Trạch Thiên.“Vậy vĩnh viễn đừng để nó phát hiện! Lấy tình huống nó bây giờ yêu thương cháu như vậy, nó sẽ không thừa hơi đi ngờ vực vô căn cứ, cháu cứ an tâm đi!”“Nhưng...” Tại sao khi tình cảm của hai người tiến nhanh thần tốc, nội tâm bất an của cô lại càng mạnh Ngự Am phát hiện cô là vì tiền mới quyến rũ anh, nhất định sẽ nổi trận lôi đình.“Cháu cũng đừng liên tưởng nhiều, cố mà nắm chắc Ngự Am là được”“Bác Ngự, vậy tiền của cháu...” Cô vẫn treo trong lòng khoản tiền kia, nhưng khi cô mở miệng, trong lòng lại chua xót vô cùng.“Tiền?”“Lúc trước không phải nói, cháu nếu có thể hàng phục Ngự Am, bác sẽ cho cháu một khoản tài phú sao?” Mười ngón Chỉ Nhu nắm thành quyền, trong lòng đột nhiên cảm thấy chán ghét chính mình.“Hả? Chỉ Nhu à, cháu không yêu Ngự Am sao?” Ông nghĩ rằng nha đầu kia biết nguyên do ông làm như vậy, không thể tưởng tượng được lúc này trong lòng cô còn nhớ thương tiền. Đó có phải đại biểu cô không có tình cảm thật với Ngự Am hay không?“Cháu, cháu không biết! Nhưng cháu nghĩ cháu yêu tiền” Tại sao lời vừa ra khỏi miệng, trái tim cô lại có cảm giác co rút đau đớn mãnh liệt, cô yêu Ngự am sao?“Hả?” Ngự Trạch Thiên bị lời của cô dọa cho ra ông lúc trước nói khoản tài phú không cần sầu lo ăn mặc kiếp sau kia, chỉ chính là tòa núi vàng Ngự Am.“A, bác Ngự, thời gian sắp tới rồi, lát nữa Ngự Am về đón cháu đi ăn cơm, bác vẫn nên đi trước đi, miễn phải gặp anh ấy” Chỉ Nhu nhìn đồng hồ trên tường, khẩn trương nói.“Gặp thì gặp, tại sao lại coi người cha này như kẻ trộm chứ!” Chỉ Nhu hạ lệnh đuổi khách làm cho Ngự Trạch Thiên bất đắc dĩ lẩm bẩm.“Rất xin lỗi, cháu chỉ là sợ Ngự Am sẽ phát hiện chúng ta lén liên hệ” Chỉ Nhu thật sự rất lo lắng Ngự Am sẽ phát hiện cô làm hết thảy tất cả đều là kế hoạch tà ác của cô và Ngự Trạch Thiên.“Được rồi, ta đi bây giờ” Vì thế Ngự Trạch Thiên nhanh chóng rời Trạch Thiên đi rồi, Chỉ Nhu vẫn cảm thấy tim đập nhanh hơn, trong lòng lo âu vội vàng xao động, không an ổn, giống như có chuyện lớn gì sắp xảy xem đồng hồ trên tường —— Thời gian hẹn với Ngự Am đã qua hơn hai mươi phút, tại sao anh còn chưa về nhà? Có phải trên đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không? Cô nhíu chặt mày suy nghĩ.~~~~o0o~~~~Ngự Am vòng đi ra từ bên kia vườn hoa, nhìn bóng dáng cha rời đi, anh có loại cảm giác xúc động. Đúng vậy! Lời bọn họ vừa mới nói trong nhà, một chữ anh cũng không nghĩ rằng Chỉ Nhu là vì thích anh mới chủ động hiến thân, không thể tưởng tượng được, hết thảy đều chính là âm mưu cô và cha giao dịch. Dùng thân thể anh như hàng hóa lừ gạt tình cảm của anh. Chết tiệt! Anh lại bị người phụ nữ này đùa giỡn xoay quanh. Lửa giận đầy ngập cùng cảm giác bị phản bội mãnh liệt đồng thời bốc lên, làm cho vành mắt anh đỏ lên, nắm chặt tay, thân thể do bị lừa gạt mà run xoay người, lái xe rời đi không gian thuộc về hai người bọn họ.~~~~o0o~~~Chỉ Nhu lại cúp điện thoại một lần nữa, giữa hốc mắt hiện lên tầng tầng sương vô thanh vô tức tiêu thất, hai người rõ ràng hẹn buổi chiều cùng đi ăn cơm, nhưng anh không xuất hiện, cô tìm không thấy anh, trong lòng tràn ngập lo lắng cùng vướng chiều cô vẫn ngồi trên sofa chờ, nhưng chính là không thấy thân ảnh của anh. Ngay khi Chỉ Nhu kích động e rằng có chuyện xảy ra, muốn đi ra cửa tìm người, cửa được mở ra .Cô vội vàng vọt tới trước cửa, mau từng bước mở cửa ra, là Ngự Am! Anh rốt cục đã trở lại.“Anh đi đâu đó? Em chờ anh rất khổ” Chỉ Nhu bổ nhào lên người anh, vô cùng tủi thân Am không nói gì, không đáp lại động tác của cô.“Anh... Uống rượu?” Cô nhăn mặt nhăn cẩn thận tới gần trước ngực anh, ngửi thấy cả người anh đầy mùi rượu.“Ừ” Anh lạnh lùng lên tiếng.“Anh đã quên chúng ta buổi chiều có hẹn sao? Em luôn chờ anh ở nhà, gọi điện thoại anh cũng không nghe...” Cô tiến vào lòng anh, đáng thương nói.“Anh nhớ rõ” Anh đau đớn nhắm mắt lại, giống như thừa nhận nỗi đau khổ rất lớn.“Anh là cố ý cho em leo cây? Tâm tình anh không tốt sao?” Chỉ Nhu lúc này mới phát hiện Ngự Am không thích hợp.“Để anh yên lặng một chút” Anh đẩy cô ra nói.“Ngự Am, anh làm sao vậy?” Chỉ Nhu không buông tay, ngược lại ôm anh càng chặt sao trái tim cô lại có cảm giác sợ hãi rõ ràng như thế chứ?“Buông” Anh ngăn tay cô, một mình đi về Nhu cắn môi dưới bất an nhìn bóng dáng anh, không hiểu Ngự Am tại sao giống như thay đổi hoàn toàn. Nhưng cô không tính lại quấn quít anh thêm, có lẽ là chuyện công ty gây phiền phức cho nhanh tới ban đêm, một đôi bàn tay thăm dò vào trong áo cô, phủ lên ngực đẫy đà của cô, lực đạo không lưu tình, làm cho Chỉ Nhu ngủ mơ cau mày, mũi truyền đến tiếng nức xoay xoay người, muốn chạy trốn đôi ma chưởng kia, nhưng áo ngủ lại bị vén lên cao, da thịt trắng nõn bại lộ trong không khí, khiến cô khó chịu run dán lên bụng cô, ra sức mút, thô lỗ sở tạo thành đau đớn làm cho Chỉ Nhu lập tức bừng đầu quen thuộc trước ngực, không phải mơ! Là thật.“Ngự Am, anh làm đau em” Cô nhẹ nhàng đẩy anh Am không những dừng động tác, ngược lại còn dùng lực mạnh hơn, hôn đến khi ngực cô vừa đỏ vừa sưng.“Ngự Am, đừng...” Cô vỗ vỗ vai trần trụi của anh, đau đớn Am luôn luôn nhu tình ôn hòa tại sao lại trở nên thô lỗ, đáng sợ như thế? Chẳng những không để ý đến sự ngăn cản của cô, còn nghiêm trọng thêm, thô lỗ đối đãi với cô, làm cho nội tâm Chỉ Nhu dấy lên một chút kinh Am dùng sức nhào nặn bầu ngực cô, giống như muốn phá tan bọn chúng, hơn nữa còn dùng lục cắn cắn, hút, khiến cho da thịt trắng nõn của cô lưu lại những dấu vết màu muốn từ chối anh, nhưng Ngự Am lại trực tiếp giơ tay cô cao lên đỉnh đầu, dùng một tay chế trụ tay nhỏ bé chống cự của cô, khiến cô không thể nhúc anh trực tiếp dò xét trong quần cô, vô luận cô kẹp chặt hai chân như thế nào, anh vẫn có thể tìm cửa đi vào, tiếp theo vươn ngón tay thon dài, đâm vào nụ hoa của cô.“Đau” Cô giật bắn người, cong lưng thấy tiếng gào thét của cô, lực đạo của anh chậm lại chút, nhưng vẫn dùng khí phách như cũ; tối nay anh hoàn toàn khác so với trước kia, mất đi sự ôn nhu, thay thế vào là sự tà ác của ma quỷ.“Ngự Am, hôm nay không cần...” Cô khẩn nay, cô cảm thụ không được sự yêu thương và tình yêu của anh, loại tình huống này ân ái này với cô mà nói, làm cho cô cảm thấy mình chính là công cụ tiết dục giá rẻ.“Không cho phép em kháng cự” Anh dùng giọng điệu cực kỳ lạnh lùng cởi từng kiện từng kiện quần áo trên người cô, Chỉ Nhu tay không vô lực chỉ có thể giữ chặt áo, tận lực khổng để mình thành không mảnh vải che thân.“Ngự Am, anh rốt cuộc làm sao vậy? Anh không thể đối xử với em như vậy” Cô cầu biết Ngự Am tối nay uống hơi nhiều, nhưng cô không thể để anh làm ra chuyện sẽ làm hai người hối hận trong trạng thái không tỉnh táo.“Tôi muốn làm gì với em liền làm như thế với em!” Lời nói lạnh lùng của Ngự Am như một con dao sắc, thẳng tắp đâm vào tâm khảm Chỉ Nhu, đau đến hai mắt cô đẫm lệ.“Anh say! Anh sẽ hối hận” Cô vẫn dùng rượu lấy cớ cho sự tà ác của anh, nhưng lúc này trên người anh sớm không có mùi rượu .“Tôi rất tỉnh táo! Dù sao em chỉ muốn tiền! Tôi có thể cho em con số mà em muốn!” Anh hoàn toàn coi cô như hàng hóa để mua nói của anh khiến cô tan nát cõi lòng. Chỉ Nhu không thể tin được người đàn ông vô tình trước mắt này chính là Ngự Am hàng đêm nhu tình đối đãi với cô. “Ngự Am! Anh coi em là cái gì?” Cô đau đớn quát.“Những lời này phải là tôi hỏi em chứ?” Anh kéo quần cô, sau đó quần lót, trực tiếp đưa hạ thể bừng bừng phấn chấn vào cơ thể cô…Anh đè lên người cô, thở từng hơi từng hơi này, Chỉ Nhu đau đớn vươn tay vuốt ve lưng anh, nhưng không nghĩ tới, Ngự Am lại giống như bị điện giật, phút chốc nhảy dựng lên, một mắt tràn đầy hận ý nhìn chằm chằm mắt đau đớn thâm sâu của anh khiến tim Chỉ Nhu đập mạnh và loạn nhịp không thôi.“Anh... Không có việc gì chứ?” Chỉ Nhu lo lắng hoảng sợ hỏi.“Diệp Chỉ Nhu, chỉ cần có tiền, em có thể lên giường với bất cứ kẻ nào sao?” Ngự Am đau khổ nhắm mắt lại, sau đó mệt mỏi hỏi.“Cái gì? Anh đang nói bậy bạ gì đó? Anh nghi ngờ trinh tiết của em? Anh cũng rõ ràng sự trong sạch của em là chấm dứt trên tay ai hơn bất luận kẻ nào!” Diệp Chỉ Nhu trừng lớn mắt, không thể tin được Ngự Am luôn luôn nâng cô trong lòng bàn tay yêu thương sẽ nói ra lời nói vô sỉ thương tổn cô như vậy.“Tôi đương nhiên rõ ràng... Tôi rất rõ ràng cô làm hết thảy đều là vì tiền” Anh dương cao giọng, giọng điệu thương xót giống như động vật bị thương.“Anh có thể nào đối xử với em như vậy? Anh rốt cuộc coi em là gì? Bởi vì anh chán ghét em? Cho nên muốn đá em đi?” Diệp Chỉ Nhu tâm tính thiện lương hiện tại đau đau quá, trái tim như có một miệng vết thương sâu, dài lại dài thêm khiến cô không thể hô hấp.“Vì tiền, muốn đá tôi đi là em chứ? Nói? Lão đầu kia đồng ý cho em bao nhiêu tiền? Tôi cho em gấp đôi! Chỉ cần em đừng không biết cảm thấy thẹn dùng thân thể làm công cụ kiếm tiền!” Ngự Am cầm vai Diệp Chỉ Nhu, kích động lay lay.“Anh... Đã biết?” Mặt Chỉ Nhu trong nháy mắt trắng bệch, cả người run run không ngừng.“Nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm” Ngự Am buông cô ra, lạnh lùng liếc cô một cái nói.“Em có thể giải thích” Chỉ Nhu giữ chặt góc áo anh, bối rối sốt ruột nói.“Chuyện cho tới bây giờ như sự thật xảy ra trước mắt, còn có cái gì mà giải thích? Em ngay từ đầu đã định lừa tôi có phải hay không? Tôi thật khờ, lúc trước rõ ràng biết em là quả bom lão đầu kia đưa tới, tôi còn cam nguyện cho em ở chỗ này. Cuối cùng, khiến cho mình cả người bị thương...” Nghĩ đến người mình thích là cô nàng hám giàu coi tiền hơn mạng như vậy, cả cõi lòng Ngự Am đều là tro vẫn biết Chỉ Nhu yêu tiền, nhưng anh trăm triệu lần không nghĩ tới cô sẽ là một người phụ nữ vì tiền ngay cả xác thịt đều có thể bán đứng! Cám ơn trời xanh cuối cùng cũng để anh thấy rõ bộ mặt thật của người phụ nữ này.“Không phải như thế...” Chỉ Nhu gấp đến độ muốn khóc, nhưng lại không biết nói lên từ vậy, ngay từ đầu cô thật là bị tiền hấp dẫn, nhưng sau những ngày ở chung, vô thức cô yêu Ngự Am, chính là... Cô trái tim chưa quyết định còn không thể thẳng thắn nhận tâm ý thành khẩn của anh.“Không cần nói thêm nữa, tôi không muốn nghe những lời giải thích vô vị này, cô đưa ra một con số đi! Coi như là tiền bồi đêm thời gian này đi” Anh nói xong những lời bi ai, không thèm quan tâm lời mình nói ra đả thương người ta biết bao thấy lời nói khinh miệt của Ngự Am, khuôn mặt nhỏ nhắn của Chỉ Nhu tái nhợt, hai vai mãnh liệt run run, cả người thất thần nói không ra lời. Thấy một mặt sợ hãi bất lực của cô, Ngự Am đè nén để mình đừng bị cô lừa nữa. Lúc này anh sẽ không mềm lòng nữa.“Anh... Khốn nạn! Ra ngoài! Cút ra khỏi phòng này!” Chỉ Nhu dùng hết khí lực từ thời bú sữa, dùng sức đẩy Ngự Am cao lớn ra cửa phòng, sau đó đóng cửa phòng thật mạnh, lưng dựa lên cửa lớn tiếng khóc ạ! Anh đối xử với cô như nào đây? Biến cô thành kỹ nữ? Thành sủng vật gọi thì đến, bảo thì đi? Thứ gì có thể biến Ngự Am cô rất kính ngưỡng thành một đại ma quỷ vô tình như vậy! Vì sao hôm qua còn ôn nhu ôm cô đi ngủ, hôm nay lại có thể đá văng cô ra? Đây không phải sự thật, không phải sự thật... Chỉ Nhu dựa vào cửa gỗ, che miệng khóc rống lên, trút hết sự tủi thân và quẫn bách trong Am cách một tấm cửa cũng không tốt hơn Chỉ Nhu, nội tâm anh, bị từng đao phản bội đâm thành vết thương, thống này, lần thực tâm duy nhất của anh, lại bị một người phụ nữ tà ác biến thành công cụ vơ vét của cải! Điều này cũng không có cách nào phủ lấp trái tim bị thương và lòng tự trọng của nói cho mình, nên tỉnh mộng, nhiệm vụ của cô hoàn thành, anh sẽ cho cô một khoản tiền, để cô đi, để cô không cần vì tiền lại bán đứng xác thịt của mình! Đơn giản là... Anh yêu cô. Nhưng Chỉ Nhu trong phòng vĩnh viễn không hiểu tâm ý Ngự Am, lời nói chói tai của anh đã gây thương tổn cho anh, làm cho cô trốn trong thế giới nhỏ bé của mình, đau khổ giãy dụa. Cô hạ quyết tâm, cô sẽ rời đi, một xu cũng không cầm, rời đi, đơn giản cô có tình cảm đặc biệt với anh, không thể để tiền tài và anh ngang bằng nhau. 818-ve-cau-chuyen-binh-vuong-xuye download bach-duong- download ban-linh-ngo download bat-duoc-mot-anh-trung-khuyen-then- download bong-toi-anh-sang-1-ta download boss-la-nu-phu-11 download download c download chang-re-vo-song-96 download download chien-long-vo download chien-than-bat-bai-508 download chien-than-bat-bai-508 download chien-than-t download chien-tuyet download chieu-ta-ro download cho-dua_ch download chong-toi-la-tong-tai-phuc download chu-hang-xom-la- download chua-te-vu download chung-ta-thu-ben- download co-nang-gia-nai- download co-vo-lanh-lung-cua-tong-tai-b download co-vo-quyen-ru-ong-xa-dai-nhan-yeu-em download co-vo-quyen-ru-ong-xa-dai-nhan-yeu-e download con-loc- download cong-chua-the-gioi download download cung- download cung-chieu-vo-nho-troi-ban- download cung-nu-thuong-vi-ky-nhat-pham-hoang-quy download cung-quan-hoa download cung-tong-tai-daddy-cung-chieu download cuong-huyet-t download c download da-mieu-bat download dai-hoc-la-gi-inspired-by-a-true-story_qu download dai-than-em-muon-sinh-khi-con-ch download dam-ban-trai-dong-thoi-cau-hon-toi-lam download download de-nhat-kiem-than- download de-nhat-kiem-than download diabolik-lovers-tam-dai download dien-chu-o-re-774 download 1, dinh-cao-p download dn-bnha-toi-khong-m download do-thi-binh-thuong-cuoc- download doc-sung-m download dung-lo-he download em-se-tat-may-khi-nho-de download eu-nhau-roi-cung-ve-voi download ga-cho-dong-han download ga-thay-co-dau-than-y-cua-tieu-th download gio-nam-hieu download giup-ba-cua-lai-me- download giup-ba-cua-lai-me download hac-am-de-vuong-thi-huye download hay-cho-nhau-mot-l download he-thong-livestream-cua-n download ho-ly-v download hoa-mieu- download hoa-si-hoan download hoa-tuong-v download download hon-don-luyen-the- download hong-bang-lap-quoc-ky-rew download hotboy-cu download huyet-chi-doa download i-do-tinh-yeu-dic download ke-hoach-tim-lai-vo-cua-thieu-g download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-die download khi-cong-tu-gap-thie download khi-phi-tai-gia-quan-than-phan-t download khuc-ngau-hung-t download kieu-phong_qu download kinh-thien-kiem download kinh-thien- download lay-chong-quyen-the-46 download le-hap-duong download lieu-trai-chi-di-2_quye download luoc-thie download ma-de- download ma-de-tr download mang-theo-hokage-khuay-dao-di download manh-mot-than-ca download mau-xuyen-luan-100 download me-vo-khong-loi-ve download me-vo-khong-loi-ve download mieu-m download mo-mat-thay-than download mong-tu- download muoi-sau-nam-sau-ta-khong-con-la-ta-nhung-nguoi-van- download nam-chu-nu-chu-mau-click download nam-hau-phao-hoi-cua- download nam-lun-cua-t download ngai-vang-khong-bang-duong download ngh download ngu-thien-ta download nguoi-chong-ho-cua-nu-giam download nguoi-o-noi-tich-lang_qu download nha-tre-hoang download nhan-vat-phan-dien-sao-lai- download nhat-duoc-lao-dai-mat download nhung-la-thu-ngu download download nu-thieu-tuong-thien-tai_qu download omega-gia-lam-nam-thu-ky-beta-cho-thuong-tuong download ong-xa-vo-tam-phu-nhan-con-muo download phan-kieu-la-con-nhi download pokemon-kaito download quai-phi-th download quan-cu-nh download quan-hon-n download sau-khi-mang-thai-toi-duoc-nguoi-giau-co-va-quyen-luc-cu download soi-ngo-vao-trong-che download su-troi- download sung-thuong-qu download thai-co-cu download download than-c download than-dao-dan-ton download thanh-lien-c download thanh-v download thap-nien-70-song-cung-vai-ac-ba-n download the-gioi-tron download the-tu-ch download thien- download thien-ha-ki download thien-nga-trang-va-ong-xa-tam-co-c download thien-than-thuoc-ve-mot-ac-quy-cong-chua-bang-va-hoang-tu-ma download thit-truoc-ye download thu- download thu-tu download thuong-nguyen-do_q download tien-tu-xin-tu-t download tinh-nhan-oi-yeu-nha download download tinh-yeu-cu-thu download toi-cuong-cuu-am-chan-kinh- download toi-o-thanh-pho-bat-dau-tu download tong-giam-doc-bac-ty-khong-de-choc- download to download tong-giam-doc-rat-sung-cuc-cung-b download t download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi- download tong-tai-ba-dao-chieu-vo download tong-tai-hac-dao-yeu-co-vo-sa download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-th download tong-thong-dai-nhan download tram-da-yeu-mot-c download tro-choi-chet-choc download trong-sinh-chi-sung-tra-nam-ho download tru-su-di download truyen-bach-luy download truyen-ca-doi-chi-y download truyen-thuong-tuong-ta- download tu-chan-noi-chuyen-phiem- download download tu-la-vu- download tu-la-vu- download tu-my download tu-no-tan-nuong-cai-tao-tong-tai-gay-cua-gioi-ha download tu-v download download tuong-da_quy download ty-phu-tro download van-dao-long-ho download van-nang-tro-choi-he-t download vo-cu-please-c download vo-han-doa download vo-thuong-sat-t download vong-du-chi-dien-ki-nha download vu-luyen-dien download vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu- download vuong-gia-ta-biet-sa download vuong-phi-buong-binh-la download vuong-phi-ngam- download xich-tam-tuan-t download xu download xuyen-nhanh-dai-lao-nang-luon-nguy-t download xuyen-nhanh-nu-chinh-vai-phan-dien-sau-khi-m download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-quyen-ru-khong-co-toi-1 download xuyen-thanh-gd-lam-sao-b download xuyen-thanh-tho-tinh-cua-nam-phu-be download xuyen-thanh-vi-hon-the-bo-tron-cua-tong-tai-b download xuyen-viet-chi-vien-son-tra download yen-di download yeu-duong-trong-tro-choi-cha download yeu-lai-tu download yeu-mot-nguoi-no- download Nhìn mưa to gió lớn ngoài cửa sổ, Chỉ Nhu ngồi trước cửa sổ, tính trước thời gian đóng sang tháng mười một, tại sao còn có bão? Sức mạnh của mùa thu không được phép khinh thường, mưa lớn gió lạnh làm người ta cảm nhận được cái lạnh mùa mưa lớn ngoài cửa, sờ sờ bụng cao ngất, Chỉ Nhu luôn luôn lạc quan lại uất lâu không có loại cảm giác tịch liêu này, cho tới nay cô luôn sống nương tựa vào đứa con trong bụng, coi cục cưng như trọng điểm sinh mệnh của mình, đã lâu chưa từng có phiền muộn như vậy. Không thể tưởng tượng được nỗi buồn vô hạn lúc trước rời khỏi Ngự Am lúc này lại khắc lại bay vào trong đầu. Đều do Ngự Am hiện vào cuộc đời cô. Anh xuất hiện làm hỗn loạn lòng cô. Vốn tưởng rằng anh sẽ khẩn cầu cô trở lại bên cạnh anh, không nghĩ tới hết thảy đều chỉ là vọng tưởng của cô. Anh nhất định có niềm vui mới? Cho nên đã quên sự tồn tại của cô. Chỉ Nhu nhíu chặt mày, không nghĩ tới, đèn lúc này lại tắt, sợ tới mức cô kêu to không lại đột nhiên mất điện! Chuyện đau khổ nhất khi có bão là mất điện không báo Chỉ Nhu dán lên cạnh bàn, đi dọc theo bên cạnh đến quầy tính không lầm, trong ngăn kéo có một cái đèn pin loại nhỏ... Cô vươn tay sờ, tìm được vội vàng mở chốt ra, nhưng pin bên trong cũng như điện không có, chỉ phát ra những ánh sáng mỏng sao có thể như vậy? Cô Diệp Chỉ Nhu không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ tối... Cô muốn bình tĩnh, bình tĩnh. Cô không phải một mình, còn có cục cưng trong bụng làm bạn với cô, đừng sợ, đừng sợ! Cô không ngừng cổ vũ mình, muốn mượn điều này quên đi cảm giác sợ dám di chuyển lung tung, cả người run run ngồi xuống xuống dưới bàn gần cửa, lợi dụng ánh sáng mờ mờ chiếu sáng sáng đèn pin càng lúc càng mờ, tiếng khóc của Chỉ Nhu chậm rãi vang Am... Mau tới cứu em... Ngự Am... Anh ở nơi nào... Trong đầu cô hiện lên thân ảnh của Ngự Am, nhưng bất kể cô kêu gọi như nào, trong màn đêm đen kịt, đáp lại cô chỉ có tiếng mưa gió ngoài cửa sổ —— ~~~~o0o~~~~Vừa xuống máy bay, mưa to gió lớn lập tức biểu hiện vô cùng nhuần này trong đầu Ngự Am chỉ có thân ảnh nhỏ bé và yếu ớt của Chỉ Nhu, mấy ngày ra nước ngoài, anh không có lúc nào là không nhớ đến cô. Nguyên nhân vì chi nhánh công ty ở New York có chút phiền toái về hàng độc quyền, anh phải bỏ mọi việc vội vàng bay sang xử lý. Sau khi mọi chuyện xong xuôi, anh lập tức đáp máy bay trở về, trước khi mọi chuyến bay bị hoãn, anh đã kịp đáp chuyến cuối cùng về Đài sân bay quốc tế, anh lập tức bắt xe đi tới chỗ ở của Chỉ Nhu ở nội thành Đài xe taxi dừng lại trước hiệu sách, nhìn màn đêm đen tối ở ngã tư đường, Ngự Am kêu than không ổn trong phải là mất điện chứ? Chỉ Nhu có chuẩn bị phòng ngự tốt hay không? Anh lo lắng xuống xe, trực tiếp đi đến trước cửa hàng.“Chỉ Nhu? Chỉ Nhu?” Cửa hiệu sách không khóa lại, toàn bộ tâm tình Ngự Am căng thẳng, đẩy cửa hiệu sách ra, kêu gọi tên cô trong bóng khẩn trương tìm kiếm thân ảnh Chỉ Nhu trong màn đêm u ám, cuối cùng, anh nhìn thấy ánh sáng mỏng manh trong bóng đêm.“Chỉ Nhu? Em không sao chứ?” Ngự Am vội vàng tiến lên bên cạnh cô, khi nghe thấy tiếng khóc nức nở, trái tim treo trên không trung của anh tan nát toàn hai tay chạm tới thân thể mềm mại lại lạnh như băng, một cảm giác yên ổn mới hiện lên trong Am cởi áo khoác phủ lên người cô, vươn tay gắt gao ôm Chỉ Nhu, dùng nhiệt độ cơ thể mình để sưởi ấm cô.“Am…” Tiếng nói nức nở truyền đến từ trong lòng, khiến anh đau lòng vô xuất hiện. Trong đêm đen anh nghe thấy tiếng gọi của cô.“Có anh ở đây, đừng sợ, anh sẽ vẫn canh giữ ở bên cạnh em, tuyệt đối sẽ không rời khỏi em”. Anh tựa đầu mình vào cằm Chỉ Nhu, hôn lên trán cô sau đó Am không thể tha thứ được mình không thể ở bên cạnh cô, anh đã không thực hiện hết chức trách của người chồng, anh quá kém cỏi.“Am, mất điện... Em rất sợ!” Lúc này Chỉ Nhu giống như một cô bé, gắt gao ôm lấy cánh tay Ngự Am, giống nhau như anh là tấm gỗ duy nhất trên biển rộng, buông lỏng tay, cô sẽ chìm vào vực sâu vô tận.“Là lỗi của anh! Anh cần phải ở bên cạnh em” Vừa nghĩ đến sự kinh hách Chỉ Nhu vừa nhận, hơi thở Ngự Am truyền đến vị chua Am xuất hiện khiến Chỉ Nhu được an ủi, trái tim bất an của cô an ổn hơn, có sự ấm áp của anh, đêm tối không hề gian người ôm nhau trong góc bàn, trao đổi nhiệt độ cơ thể cho nhau, tim đập. Thật lâu sau, điện rốt cục cũng này Chỉ Nhu đã sớm vì kinh hách mà mất hết sức lực, mờ mịt ngủ trong lòng Am ôm Chỉ Nhu, nhẹ nhàng ôm cô đi đến phòng ngủ sau nhà. Vừa vào sau nhà nơi cô trải qua cuộc sống hàng ngày, Ngự Am tức thì bị sự đơn sơ bên trong dọa cho kinh bố đơn giản không đủ mọi vật dụng, anh thế nhưng lại để người mình yêu nhất sống ở nơi này! Trời ạ! Anh căn bản chính là người cha, tình nhân không hoàn thành trách nhiệm. Anh thề, từ nay về sau anh sẽ không để Chỉ Nhu rời khỏi anh. Anh muốn toàn tâm toàn ý tới chăm sóc người phụ nữ này! Anh nợ cô nhiều lắm. Nhẹ nhàng đặt Chỉ Nhu xuống giường, Ngự Am nằm xuống bên cạnh cô. Anh ôm chặt cô, cùng cô đi vào giấc ngủ...~~~~o0o~~~~Một đôi tay rất nặng không khách khí đặt trước ngực cô làm cho Chỉ Nhu có chút khổ sở đẩy nó ra, nhưng nó lại không an phận vén góc áo lên, trực tiếp luồn vào trong, trực tiếp thăm dò tới trước ngực cô, phủ lên ngực do trướng sữa mà vượt tới cỡ F của Nhu muốn đẩy đôi tay kia ra, nhưng nó lại lão luyện vuốt ve, uốn hưởng thụ nhắm mắt lại, không đúng! Ai sẽ làm thế với cô? Hai mắt sương mù mở ra, lý trí thanh vội vàng kéo đôi tay kia ra, sau đó trừng mắt với gã đàn ông còn nhắm chặt hai mắt bên cạnh, Ngự Am? Anh tại sao lại ở chỗ này? Chỉ Nhu cau mày cố gắng hồi tưởng đêm qua. Ngay khi cô suy nghĩ, Ngự Am nói.“Tỉnh rồi! Bảo bối?” Anh lười nhác lên tiếng, một lần nữa vươn tay vuốt ve nhũ hoa của cô“Đợi chút! Phải nói cho rõ ràng, Ai là bảo bối của anh… Còn nữa, đừng động thủ động cước với tôi!” Chỉ Nhu lại đẩy tay anh ra, bụng tròn vo khiến cô không thể thuận lợi đẩy thế công của anh.“Bảo bối của anh chỉ có em thôi” Anh ôm giai nhân một lần nữa, nói bên tai cô.“Anh ghê tởm hay không? Buồn nôn hay không...” Chỉ Nhu muốn đẩy anh ra, bất đắc dĩ lại bị anh ôm lại càng chặt.“Lời ngon tiếng ngọt của anh chỉ nói cho một mình em nghe, lúc này, anh sẽ không buông tay” Trước khi về nước anh đã quyết định bất kể trả giá bao nhiêu, anh phải đưa Chỉ Nhu về Ngự gia, độc chiếm cô, yêu thương cô đến chết.“Ngự Am tiên sinh, tôi nghĩ anh nhầm lẫn cái gì phải không? Nơi này không có bảo bối anh muốn tìm, mời anh buông ra!”Chỉ Nhu đẩy anh ra, bảo trì khoảng cách với anh.“Chỉ Nhu, bây giờ không phải lúc bốc đồng, không lâu nữa đứa nhỏ sẽ chào đời, em cũng không muốn nó ra đời mà không có cha chứ? Anh nợ em nhiều lắm, nhiều lắm… Trở lại bên cạnh anh đi! Để anh chăm sóc hai mẹ con em đi!” Ngự Am giữ chặt tay cô, thiệt tình thành ý Am nói làm cho tim Chỉ Nhu đập mạnh và loạn nhịp một hồi lâu. Cô là cảm động hay là tức giận? Cô không biết anh giữ cô lại là xuất từ chân tình hay là vì đứa nhỏ? Nếu anh thật tâm, vì sao vài ngày qua anh cũng không xuất hiện? Đây là biểu hiện quan tâm một người, yêu một người sao?“Nếu anh làm như vậy toàn bộ là vì đứa nhỏ, anh không cần phải phí công lớn như vậy! Đứa nhỏ này là của tôi, tôi sẽ không tặng nó cho Ngự gia” Cô rưng rưng kiên quyết nói.“Diệp Chỉ Nhu! Em coi anh là gì? Một dã thú không tình cảm muốn người nối dõi tông đường sao? Em thật sự đã cho rằng anh quan tâm em vì đứa nhỏ này sao? Trời ạ... Em đến tột cùng coi tình cảm của anh là gì…” Ngự Am không nghĩ tới anh trong cảm nhận của Chỉ Nhu chỉ là người đàn ông thiển cận như thế! Cô lại coi thành ý thực tâm yêu cô là vũ khí cướp đoạt đứa nhỏ trong bụng sao?“Chẳng lẽ không đúng sao? Nếu anh thật sự còn yêu tôi, vì sao thời gian này cũng chưa tới tìm tôi? Giống như biến mất khỏi thế giới này…” Nghĩ tới cô ngu ngốc chờ đợi, Chỉ Nhu cảm thấy lòng tràn đầy uất ức, không khỏi nức nở khóc ồ thấy lời nói của Chỉ Nhu, nội tâm Ngự Am hoan hỉ vô cô nói như vậy, nội tâm cô là chờ mong anh xuất hiện. “Bởi vì chi nhánh công ty ở New York có một ít vấn đề, cho nên anh phải khẩn cấp sang xử lý, anh từng muốn thử gọi điện thoại cho em, nhưng anh lại chật vật phát hiện, anh không có phương thức gì liên lạc với em...”Chỉ Nhu nhìn anh, trong lòng như là đã sớm tha thứ cho khi Ngụy Như Thục nói những lời kia, cô cũng đã tha thứ cho sự vô tình của anh lúc trước, nhưng cô tìm không thấy lý do gì có thể trở lại bên cạnh anh, đặc biệt là dưới tình huống bặt vô âm tín.“Anh nói toàn bộ là thật tâm?” Nội tâm cô mừng rỡ như điên, nhưng trên mặt vẫn là biểu tình vô cùng trấn định.“Mỗi chữ đều là lời tận đáy lòng của anh” Ngự Am cầm tay Chỉ Nhu, đặt ở trước ngực, thâm tình chân thành nhìn cô nói.“Đến đây, anh đeo lại cho em” Tiếp theo anh lấy ra vòng cổ kim cương trong ví, từ khi Chỉ Nhu trả lại anh, anh không có lúc nào là không mang nó bên người, mỗi khi anh nhớ cô, sẽ lấy vòng cổ ra suy tư.“Anh vẫn mang bên người?” Hốc mắt Chỉ Nhu lại ươn ướt.“Như vậy anh mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của em...” Anh tay vội nắm chặt vòng cổ kim cương giá trị vô kể kia. Chỉ Nhu hoàn toàn bị nhu tình của Ngự Am hòa tan, cô tựa vào trước ngực anh, rơi vào giữa hạnh phúc. Nhưng không được một lúc, cô lại nghĩ tới cái gì, ngồi thẳng người, sau đó đứng đắn nhìn anh.“Em phát hiện anh chưa bao giờ nói ba chữ kia với em nha...” Cô xụ mặt, bĩu môi nói.“Ba chữ gì?” Anh nghi hoặc.“Anh...” Cô bị anh chọc tức.“Anh đùa em thôi, anh đương nhiên biết em muốn nghe cái gì, nếu em đồng ý gả cho anh, anh đồng ý mỗi ngày đều nói với em” Anh khẽ hôn lên trán cô, sau đó nhu tình ôm cô nói.“Em đương nhiên đồng ý... A...” Chỉ Nhu nói còn không có nói xong bụng liền truyền đến cơn đau bụng sinh mãnh liệt, khiến cô đau kêu ra tiếng.“Làm sao vậy? Không thoải mái sao?” Ngự Am rất sợ là lực đạo mình ôm quá mạnh làm cô bị thương, vội vàng khẩn trương hỏi.“Bụng em đau quá...” Trán cô chảy đầy mồ hôi, cắn môi dưới chịu đau đớn.“Tại sao có thể như vậy?” Ngự Am luống cuống tay chân, không hiểu được làm như thế nào mới làm cho Chỉ Nhu thoải mái đến cảm giác ẩm ướt, rồi nước ối dần dần chảy ra, Chỉ Nhu cả kinh.“Em, em muốn sinh con”“Cái gì?”“Mau đưa em đi bệnh viện... Cục cưng của chúng ta sắp chào đời...” Chỉ Nhu ôm chặt cánh tay Ngự Am, chịu được từng cơn đau bụng.“Chúa tôi…” Anh hưng phấn lại lo lắng kinh nghĩ được nhiều, Ngự Am cẩn thận ôm Chỉ Nhu, vội vàng phóng ra ngoài, gọi taxi chạy tới bệnh viện gần qua từng cơn đau bụng, sau ba tiếng Chỉ Nhu sinh hạ một cậu nhóc bốn cân vui sướng thăng cấp làm cha mẹ khiến bọn họ ôm nhau chảy nước mắt trong phòng bệnh.“Vất vả rồi bà x㔓Ai là bà xã anh, em vẫn chưa đồng ý gả cho anh…” Chỉ Nhu tuy rằng suy yếu, nhưng tâm thích đùa anh lại một chút cũng không chịu ảnh hưởng.“Cái gì? Em rõ ràng đồng ý gả cho anh!” Anh trừng lớn mắt.“Em nào có nói em đồng ý gả cho anh, anh ngay cả kia ba chữ cũng không nói ra miệng, em mới không lấy người chồng keo kiệt như anh”“Anh... Chỉ Nhu, nhìn anh, anh muốn nói cho em, em vẫn rất yêu em, vô cùng vô cùng yêu em! Lúc trước nếu không phải em lén trốn đi, anh đã sớm cưới em làm vợ”. Nghĩ đến thống khổ lúc đó mất đi Chỉ Nhu, toàn thân Ngự Am còn sợ hãi đến lạnh run.“Rất xin lỗi, em không phải cố ý đi, bởi vì ngay lúc đó em thật sự rất thống khổ, em nghĩ rằng anh hận em... Em không thể thừa nhận anh không yêu em, chán ghét em...” Nhớ tới sự bối rối lúc đó, đáy mắt Chỉ Nhu hiện lên tầng tầng nước mắt.“Rất xin lỗi... Anh làm sao có thể chán ghét em chứ! Yêu em còn không còn kịp nữa là!” Ngự Am đau lòng lau đi nước mắt bên khóe mắt cô, phủ lên vô số nụ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.“Đây là lúc nào mà các con còn trình diễn loại tiết mục này?” Triền miên vô cùng, ngoài cửa đột nhiên đi vào Ngự Trạch Thiên bồi hồi đợi.“Ngự lão tiên sinh” Chỉ Nhu xấu hổ gật gật đầu với ông.“Ba, ba rất không lễ phép” Ngự Am tức giận chỉ trích.“Chỉ Nhu, đến lúc này rồi mà còn gọi ta lão tiên sinh, phải sửa thành ba!” Ngự Trạch Thiên không chịu ảnh hưởng của con trai, cười hoan hỉ thể tưởng tượng được ông chẳng những có thêm một cô con dâu lại còn thêm một cháu trai, toàn bộ tâm tình vui sướng tựa như bay lên trời.“Vâng, ba...”“Kế tiếp chúng ta nên đến chuẩn bị hôn sự, sau gần một năm hôn lễ cuối cùng là có thể cử hành! Đầu tiên phải nói tin tức tốt này cho Ngự Hạo, nó và Hân Hân chờ ngày hôm nay đã lâu...” Ngự Trạch Thiên tính gia có quy định bất thành văn, kết hôn dựa theo trình tự sắp xếp anh em, bởi vì hôn sự của Chỉ Nhu và Ngự Am chậm mấy tháng, khiến cho anh hai Ngự Hạo và Hân Hân cây không liền cành, đây có thể là tam hỉ lâm môn.“Ta thấy hôn lễ nên tổ chức ở khách sạn Quân Duyệt, sau đó...” Ngự Trạch Thiên bắt đầu lên kế hoạch cho tiệc cưới, nhưng hai người đương sự lại vô tâm quản đến, bởi vì trong mắt bọn họ chỉ có nhau, thời gian ôn tồn cũng không đủ, thật sự không rảnh quản kế hoạch kết hôn vĩ đại của Ngự Trạch ble nói một đống lớn, phát hiện hai người này căn bản không có ý thảo luận, Ngự Trạch Thiên đành phải vỗ vỗ mông rời đi, trong miệng còn lẩm bẩm “Ta thấy ta nên đi tìm cháu trai của ta là tốt nhất... Trên đời này quan tâm người già chỉ có trẻ nhỏ…”Ông rời đi, hai người lập tức nhiệt tình hôn.~~~~o0o~~~~Trải qua một vòng lớn, Ngự Am rốt cục thành công ôm mỹ nhân về. Nhìn hai đôi vợ chồng hạnh phúc dào dạt trước mặt, khóe mắt Ngự Trạch Thiên dần dần ướt một ngày trọng yếu, con trai cả Ngự Am và con thứ Ngự Hạo đồng thời tổ chức hôn lễ, hội trường trang nghiêm, ông dốc hết tâm huyết an bài. Hôn sự hai con trai Ngự gia cuối cùng cũng thuận lợi. Nhưng nhìn bóng dáng người ta song song đối đối, ra ra vào vào, nhìn nhìn lại con út Ngự Diễm làm bộ dáng binh sĩ kia, ông không khỏi lo lắng Tiểu Lục ông an bài có thể thất bại hay không.“Anh cả, anh hai, chúc mừng hai người các anh bị dự mưu thành công” Nhìn hai người anh toàn bộ rơi vào bẫy rập của cha, Ngự Diễm không khỏi xúc động tiếc hận vì bọn người Ngự Am, Ngự Hạo nhìn nhau cười, nhìn cô dâu dịu dàng bên cạnh, bọn họ tuyệt không hối hận đi vào cạm bẫy hôn nhân. Ai nói hôn nhân là phần mộ, đối với bọn họ mà nói, đó chính là mở đầu một câu chuyện cổ tích.“Hi vọng tương lai không lâu cũng có thể truyền đến tin tức tốt của em” Ngự Am vỗ vỗ cánh tay em trai yêu, khán giả cậu ta hôm nay mang đến, căn bản chính là một cô nữ hầu.“Nói đến đây em vẫn còn tức, ba căn bản chính là bất công, nhìn cô dâu đáng yêu thanh tú của các anh, lại khăng khăng đưa đến cho em một con khủng long...” Ngự Diễm trợn trắng mắt vĩnh viễn quên không được cậu tình cảnh lần đầu tiên gặp Cổ Tiểu Lục, khi cha muốn cậu kết giao với cô ta, Ngự Diễm thật sự rất muốn trực tiếp nhảy vào cốc nước.“Cô ta? Khủng long?” Hai anh em khó có thể tin nhìn cô gái yêu kiều động lòng người kia.“Quên đi, lười nhắc lại” Nói đến quá trình thay đổi cô ta, Ngự Diễm lại chảy đầy mồ hôi Am, Ngự Hạo cũng không biết là em trai chỉ có bất đắc dĩ và chán ghét Tiểu Lục. Hôm nay cậu mang theo cô nàng tham dự hôn lễ trọng yếu như thế mới biết, Tiểu Lục ở trong lòng cậu nhất định có đủ phân lượng. Nhưng bọn họ rất ăn ý không đi chọc phá Ngự Diễm, bởi vì mạnh miệng di truyền của Ngự lúc này Ngự Trạch Thiên thở dài nhẹ nhõm một hơi nhìn con út, lại đau đầu lên. Ông chọn ba cô con dâu cho ba đứa con trai, hai đứa trước đều thành công, tin tưởng đứa cuối cùng nhất định có thể đại công cáo thành. Tuy rằng như thế, nhưng nhớ tới ngoại hình đặc thù của Tiểu Lục, Ngự Trạch Thiên không khỏi lo lắng cho hành vi cực kỳ mẫn cảm của con út với Tiểu Lục…Toàn văn hoàn Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn yuconuongTrạng thái FullSố chương 10Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Truyện Yêu Phải Cô Nàng Ham Làm Giàu xoay quanh một anh chàng tổng giám đốc luôn có cái nhìn không mấy thiện cảm về con gái thời nay, vì anh cho rằng tất cả con gái đến với anh chỉ vì một chữ "tiền".Sở dĩ nhân vật chính Ngự Ám ác với những cô gái như vậy vì nhìn các thế hệ trước của mình mà anh rút ra bài học kinh nghiệm với mình. Ấy thế mà cô gái đó có thể quyến rũ được anh lên giường? Nhưng có điều kỳ lạ ở đây, cô gái này rất thích tiền nhưng khi lên giường cùng anh thì không đòi tiền nữa sao? Chuyện này là thế nào đây, cô không phải vì tiền mà đến với anh thì vì cái gì đây?

yêu phải cô nàng ham làm giàu