Nhân vật phản diện cô nuôi đều! ngoẻo! sạch! Hệ thống rút kinh nghiệm xương máu: "Không được! Kí chủ! Bạn không được đối xử quá tốt với nhân vật phản diện nữa! Làm thế họ sẽ yêu bạn, bạn tán đổ người ta xong liền bỏ chạy, sốc quá sốc."
Mèo đen oán niệm phát hiện, phản ứng của sư tôn thật sự quá mức nhanh nhẹn, mỗi lần mình muốn làm cái gì, cũng luôn không thể thực hiện được. Vân Triệt tiếp được mèo đen, nhàn nhạt đặt nó lại bên cạnh bể. Mèo đen ngồi xổm xuống, vẻ mặt ai oán mà nhìn Vân
Chương 50: Kế hoạch. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Sáng sớm hôm sau, Đường Vân quả nhiên tỉnh lại giống như lời bác sĩ nói. Chỉ là trạng thái của hắn không được
Đường Minh Hề run rẩy nói: Diệp Hành, tôi không biết bơi. Diệp Hành nhấc mí mắt, hờ hững: Đường Nặc, qua đây. Một cái liếc mắt cũng không dành cho cậu. Đường Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển rộng. Trước khi cậu
Truyện Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! của tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt kể về Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam chính. Trong cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn.
kzcH. Chương 42 “Chào buổi sáng phu nhân!” Bị sốt thì làm sao? Cũng có phải là mình ép hắn nửa đêm vẫn phải đứng hứng mưa bán thảm* đâu? = *Bán thảm tỏ vẻ đáng thương để lấy được sự thương hại từ người khác. Động tác của Đường Minh Hề thoáng chốc cứng đờ lại, sau khi thuyết phục bản thân bằng cách đổ hết mọi tội lỗi cho Diệp Tiểu Hành thì lại bắt đầu giãy giụa kịch liệt. Hai tay của cậu nắm chặt vào áo sơ mi của Diệp Hành, sau đó dùng sức đẩy hắn ra, đôi chân thẳng tắp xinh đẹp của cậu cũng không cam lòng yếu thế, uốn gối lại rồi đẩy nhẹ vào phần bụng của Diệp Hành. “Cậu buông tôi ra ngay! Tên biến thái chết tiệt này! Tôi sắp không thở nổi nữa rồi!” Đường Minh Hề hết đánh lại đá, cuối cùng chỉ có thể thở hồng hộc mà cắn mạnh vào vai của Diệp Hành. Trên phần vai áo sơ mi của Diệp Hành còn hiện rõ hẳn vệt nước. Đường Minh Hề cắn suốt nửa ngày mà không thấy Diệp Hành có động tĩnh gì. Cậu há miệng rời đi, đôi tay đặt lên vai của người kia rồi đẩy một cái. Ớ? Động rồi này TvT Đường Minh Hề vội vội vàng vàng bò xuống giường, động tác mạnh đến mức đẩy hẳn Diệp Hành từ trên người mình xuống. Hai chân đặt lên sàn xong cậu mới có một chút cảm giác an toàn, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu là nhanh chóng gọi điện cho anh đến đón mình về. Diệp Tiểu Hành quả nhiên là một tên biến thái! Chắc chắn là một tên cuồng giam cầm người khác! Nếu mình chạy chậm một chút nữa, có khi còn bị hắn nhốt ở trong phòng luôn Vừa mới bò được xuống giường, sau lưng cậu lập tức có tiếng động mạnh. Như thể có một thứ gì đó vừa rơi xuống sàn vậy. Đường Minh Hề vừa quay đầu lại thì thấy Diệp Hành mặt mày tái nhợt ngã trên mặt đất, tay phải đang ấn chặt vào phần bụng, mày nhíu chặt. …… …… Vừa rồi mình ra tay rặng lắm hả? Sao lại đẩy cả Diệp Hành rơi từ trên giường xuống đất mất rồi? Đường Minh Hề hơi do dự một chút, lẽ nào thằng nhóc này lại định ăn vạ? Sắc mặt của Diệp Hành trông rất khó coi, làm việc đến tận nửa đêm, lại còn hứng mưa cả một ngày trời, cũng không thèm ăn cơm, đem được Đường Minh Hề về tới đây đã là cực hạn rồi. Đường Minh Hề mới chỉ nhẹ nhàng đẩy hắn một cái thôi mà hắn đã rơi thẳng xuống đất rồi. “A……” Diệp Hành rên nhẹ một tiếng. Đường Minh Hề đang chuẩn bị chạy ra khỏi phòng thì bỗng dưng lại đứng im, sau đó cậu giơ tay lên ôm mặt, cuối cùng vẫn nhận mệnh mà quay trở lại giường của mình, hai tay ôm lấy bả vai của Diệp Hành, cố gắng nâng người kia lên giường. Thằng nhóc thối này ăn cái gì mà cao thế không biết nữa. Cậu bỏ ra hết sức lực của mình mới bế được nửa người của Diệp Hành lên, trọng lượng cơ thể của cậu thiếu niên đè hết lên người của cậu, đè nặng đến mức Đường Minh Hề suýt thì không đứng vững được nữa. Cứu mạng với, Diệp Tiểu Hành ban nãy làm thế nào mà một tay đã có thể bế mình lên vậy?! Tại sao thằng nhóc này lại nặng vậy trời? Người làm từ đá chắc? TvT!!! Mà hình như Diệp Hành càng ngày càng nặng hơn thì phải. Đường Minh Hề muốn nâng hắn dậy cũng nâng không nổi, tay của Diệp Hành quàng lên vai của cậu, rất nhiều lần bờ môi của hắn sẽ khẽ quẹt qua mặt của cậu. Nóng bỏng. Vừa chạm nhẹ vào má đã lập tức lùi ra. Gò má bị môi Diệp Hành lướt qua lập tức như thể bị xẹt điện vậy, tê rần rần đến độ hai tai cậu cũng đỏ cả lên. Nếu không phải bởi vì hiện giờ trông Diệp Hành không còn tỉnh táo, Đường Minh Hề vô cùng hoài nghi hắn đang cố ý làm vậy = Diệp Hành bị Đường Minh Hề nửa lôi nửa kéo đặt lên giường. Cậu giơ tay lau mồ hôi trên trán, sau đó đắp lại chăn cho Diệp Hành. Cậu ngồi ở mép giường một lúc, nhìn chằm chằm vào gương mặt của Diệp Hành, sau đó bắt đầu cảm giác bực bội. Chó nam chính, sao lại biết diễn như vậy được nhỉ? = Uổng công mình lầm tưởng rằng sống chung một năm nay, giữa hai người cũng có chút tình cảm. Bị bệnh xong đi đời luôn đi cho nhanh! Đường Minh Hề nắm chặt bàn tay lại, trước khi Diệp Hành hoàn toàn nhắm chặt hai mắt thì giơ nắm đấm lên, tỏ vẻ dọa dẫm, đồng thời cũng hung hăng liếc hắn một cái. Sau đó, có lẽ bản thân vẫn chưa hết giận, cậu quyết định sẽ cấu Diệp Hành một cái thật đau, nhưng nhìn mãi nhìn mãi mà vẫn không tìm ra vị trí thích hợp trên người hắn để xuống tay. Sau một lúc, Đường Minh Hề bị suy nghĩ và hành động ấu trĩ của mình làm cho câm nín. Cậu đành phải hậm hà hậm hực mà quyết định bỏ tay xuống. Đường Minh Hề đang định thu tay về, nhưng không ngờ rằng ngay giây tiếp theo, cánh tay trắng nõn của cậu đã bị Diệp Hành bắt lấy. Đường Minh Hề hốt hoảng, vội vàng nhìn về phía Diệp Hành. Cậu thiếu niên kia vẫn chưa tỉnh, đôi mắt vẫn đang nhắm chặt. Hắn chỉ đơn giản là bắt lấy cổ tay của cậu, đặt lên trên ngực mình. “Thình thịch, thình thịch.” Tiếng tim đập vang lên rất rõ, mà chính tay của Đường Minh Hề cũng cảm nhận được nhịp đập của nó. Diệp Hành nhẹ giọng lên tiếng “Đừng nghịch nữa, yên lặng một chút đi.” Đường Minh Hề bỗng dưng trở nên trầm mặc. Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh không một tiếng động. Đường Minh Hề thử lấy tay của mình ra, nhưng không rút ra được. “Này, Diệp Hành, bỏ tay tôi ra.” Đường Minh Hề cảnh cáo một tiếng. Diệp Hành không động đậy, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay của Đường Minh Hề. Một lúc sau, Đường Minh Hề lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Tôi không rời đi nữa.” “Thật sự sẽ không rời đi?” Diệp Hành nhắm chặt hai mắt, hỏi cậu bằng giọng nói nhẹ nhàng. Ha ha ha, sao không tiếp tục giả chết nữa đi? = “Tôi sợ nếu tôi đi rồi thì sẽ không có ai tới nhặt xác cho cậu!” “Lúc lập bài vị nhớ phải viết hai chữ vong phu’ đấy.” …… …… Cậu tự đi mà tìm chết đi, thằng nhóc thối tha, bệnh thành đến như vậy rồi mà vẫn còn tâm trí ăn nói nhăng cuội = Đường Minh Hề lạnh lùng đứng dậy, đi xuống dưới tầng. Cậu cũng không biết nên cho Diệp Hành uống thuốc gì nên bê luôn cả hòm thuốc to đùng lên phòng nủ. Diệp Hành có lẽ đã đỡ hơn ban nãy chút xíu, nhưng hô hấp vẫn rất khó khăn. Lúc Đường Minh Hề ngồi xuống gần hắn, cậu có thể cả nhận được cả người của hắn đang nóng bừng lên. Nóng như vậy có ảnh hưởng đến sinh mạng không nhỉ? Đường Minh Hề vô cùng lo lắng, vội vàng bóc một vỉ thuốc con nhộng ra, lấy nước ấm rồi đưa hết cho Diệp Hành. Diệp Hành uống thuốc một cách đầy khó khăn, trước khi ngủ còn cố mở to mắt nhìn Đường Minh Hề. Đường Minh Hề yên lặng mà nhìn đi chỗ khác, nghĩ thầm, nhìn cái gì mà nhìn, chờ cho đến khi cậu ngủ rồi thì tôi sẽ cao chạy xa bay = Thuốc hạ sốt rất nhanh đã có tác dụng, hô hấp của Diệp Hành dần dần trở nên ổn định hơn, chìm vào giấc ngủ. Lúc này Đường Minh Hề mới rút cánh tay của mình về. Làn da của cậu trắng nõn, hồi sáng bị Diệp Hành lôi kéo về đây, xong lại vùng vằng một hồi lâu, giờ cánh tay của cậu đã chi chít những vệt đỏ hồng. Mãi cho đến giữa trưa, sau khi tự mình thử nghiệm thất bại, Đường nhị công tử quyết định từ bỏ suy nghĩ tự nấu cơm của mình, gọi điện thoại cho chuyên gia dinh dưỡng tới chuẩn bị bữa trưa. Diệp Hành ngủ như thể không định dậy vậy, Đường Minh Hề tính toán trong lòng làm thế nào để có thể chạy trốn về biệt thự của anh trai. Nhưng nếu để một người đang bệnh nằm một mình ở nhà thì quả thực là vô cùng thiếu đạo đức. Đường Minh Hề mặc dù không thừa nhận bằng lời nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, Diệp Hành bị bệnh là do mình. Cuối cùng cậu quyết định chờ Diệp Hành tỉnh dậy rồi mới rời đi. Đường Minh Hề lén lút đi vào phòng của Diệp Hành, xem xét bên trong một chút. Ninh Thành giờ lại hơi có chút mưa, mùa đông ở phương Nam có đặc sản là những cơn mưa kéo dài, trời vừa âm u vừa lạnh, lạnh đến thấu cả xương. Cá thời tiết này mà muốn chạy trốn thì đúng là người đó phải dũng cảm lắm lắm lắm TvT . Lúc Đường Minh Hề tỉnh dậy từ giấc ngủ, người đã không còn phải nằm bò bên mép giường nữa, mà đang nằm trên giường của Diệp Hành. Trên người còn được phủ một lớp chăn dày, ngoài trời cũng đã tối đen, chỉ còn mấy ngọn đèn trong hoa viên là đang phát sáng. …… Đường Minh Hề ơi là Đường Minh Hề, đang tính toán chuyện ly hôn mà giờ lại còn ngủ trên giường của chồng cũ! Sao mày lại đổ đốn như vậy hả!! Cậu vội vàng xuống giường, chạy ra bên ngoài, kết quả là vừa chạy xuống phòng khách đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi. Diệp Hành đã chuẩn bị xong bữa tối, 3 món mặn 1 món canh, bày sẵn ở trên bàn. Bỗng dưng, không có sức chạy trốn nữa. Đường Tiểu Hề vô cùng mất giá mà dừng chân lại. Diệp Hành như thể đã quên mất mấy chuyện khó chịu hồi sáng vậy, nhìn thấy Đường Minh Hề liền nói “Ăn cơm đi đã.” Đường Minh Hề thực ra rất muốn mạnh mẽ, dứt khoát đáp lại một câu “Ai mà thèm ăn đồ cậu làm!” Nhưng mà thơm quá đi à TvT! Những đĩa thức ăn kia có làm gì sai đâu cơ chứ? Đồ ăn không sai, vậy thì ăn xong bữa này rồi chạy trốn cũng không muộn! Đường Minh Hề lúc trưa chỉ kịp ăn mấy miếng để còn lên chăm sóc Diệp Hành, giờ này cũng đã sắp đói mốc meo rồi. Tuy rằng ngoài miệng không trả lời Diệp Hành nhưng thân thể vô cùng thành thật, ngồi xuống ghế đối diện hắn. Một bữa cơm kết thúc trong sự im lặng. Đường Tiểu Hề ăn uống no nê, giờ mới nhớ lại chuyện chính cần bàn. Cũng đã đến giờ này rồi, hẳn là mình nên chạy ra ngoài. Cậu nóng lòng muốn rời đi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, không hiểu sao lại thấy xấu hổ…… Dù sao thì cũng vừa ăn xong bữa cơm do Diệp Hành nấu, chưa gì mà đã trở mặt rồi. Như vậy thì đúng là tra nam rồi còn gì! Cái chuyện chạy trốn này nói trắng ra là bước đầu cần có dũng khí, bước tiếp theo tinh thần bị suy sút, đến bước thứ ba, dũng khí hoàn toàn khô kiệt. Nếu còn ở lại đây lâu hơn nữa thì sẽ vô cùng nguy hiểm! Vì thế, nhân lúc Diệp Hành đi rửa bát đĩa, Đường Minh Hề lập tức rút điện thoại ra, vội vàng nhắn tin cho Vương Mẫn. Cậu đem dự định chạy trốn của mình kể ngắn gọn cho Vương Mẫn, nghe xong tất cả, Vương Mẫn thở dài cảm thán. Vợ chồng nhà anh lại chơi cái trò tình thú gì vậy?’ ?’ Vương Mẫn đã thu hồi một tin nhắn. Sao cục cưng lại muốn bỏ nhà đi bụi vậy nè? Tên nam nhân chó chết kia lại làm sai chuyện gì sao?’ Kể ra thì dài dòng lắm, tóm lại là bây giờ tui không lấy được cớ nào cả. Cô có rảnh không? Tới đón tui với . _ . ’ Vương Mẫn là một phú nhị đại, một ngày quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ăn ăn ăn, mua mua mua, trước mắt vẫn đang độc thân, 24 tiếng, không lúc nào không rảnh. Yên tâm đi, chuyện này cứ để tui lo, chờ tui nửa tiếng!Q’ Đường Minh Hề nhìn thấy tin nhắn này của cô, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, cậu lẳng lặng mà ngồi chờ Vương Mẫn tới đón mình cao chạy xa bay. Dù sao thì, chỉ cần không phải sống chung 1 mái nhà cùng với thằng nhóc thối tha kia là được. Nửa tiếng sau, Vương Mẫn vô cùng khi thế xuất hiện trước cổng lớn của biệt thự Minh Hề với chiếc xế Ferrari xa xỉ. Cô còn chưa cả kịp nhìn thấy Đường Minh Hề thì đã bị Diệp Hành ngăn lại, không cho bước tiếp. “Vương tiểu thư, đã muộn như này rồi, còn có chuyện gì hay sao?” Vương Mẫn im lặng một lúc, bị khí thế của Diệp Hành đè ép đến mức câm như hến, không hé he được nửa lời. Tất cả những sự hùng hổ của ban nãy giờ đã biến mất không còn tăm hơi. “…… Tôi tới tìm Minh Hề.” Diệp Hành nhàn nhạt đáp lời lại “Tiểu Hề đã đi ngủ rồi.” “Ồ.” Vương Mẫn vô cùng hèn nhát mà rụt cổ lại, đáp “Thế thì, ngày mai tôi lại đến nhé?” “Ngày mai anh ấy phải đến công ty cùng với tôi.” “……” “Ngày kia thì sao?” “Ngày kia ăn tết.” …… Đường Tiểu Hề ơi Đường Tiểu Hề à, không phải tui không muốn giúp anh đâu, mà là vì chồng anh đáng sợ quá á . Đường Minh Hề đợi tận 40 phút, từng tia hy vọng từ từ tan biến hết. Vương Mẫn lên wechat, báo cáo tình hình chiến bại của mình. Tui cảm thấy chồng của anh cũng không phải dạng người không biết nói lý đâu, hay là anh cứ bình tĩnh ngồi nói chuyện lại với hắn đi, nói không chừng có khi anh còn không muốn bỏ nhà đi nữa ý chứ [icon câm như hến]’ Vừa rồi là ai nói “Chuyện này cứ để tui lo” ý nhỉ? =’ Không thể nhờ vả Vương Mẫn được, Đường Minh Hề chỉ đành tiếp tục đi tìm Đường Vân. Ngay lúc cậu vừa mở cuộc trò chuyện với Đường Vân lên thì bỗng dưng Diệp Hành xuất hiện, cướp lấy điện thoại. Đường Minh Hề ngẩng đầu lên nhìn hắn, Diệp Hành thì cúi đầu nhìn cậu, nói “Nên đi ngủ rồi.” …… Cậu đáng sợ thật đấy Diệp Tiểu Hành ạ! Đường Minh Hề cực kỳ không tình nguyện mà đi về phòng ngủ của mình, đang chuẩn bị tính toán nằm lăn lộn một lúc, chờ đến khi Diệp Hành ngủ say thì tự mình trốn chạy. Kết quả là cậu vừa mới đóng cửa phòng lại thì Diệp Hành đã lập tức mở cửa ra, đi vào trong. Đường Minh Hề sửng sốt một chút “Đây là phòng của tôi.” Diệp Hành gật gật đầu, nhưng không có ý định sẽ đi ra ngoài. “?” “Tôi nhìn anh ngủ.” Cứu mạng với, có cần thiết phải canh phòng nghiêm ngặt như vậy không! Tốt lắm, tên nhóc nhà cậu cũng khá phết đấy = Đường Minh Hề suýt chút nữa thì té xỉu. Chờ đến khi cậu đánh răng rửa mặt xong xuôi, Diệp Hành thực sự đã đi đến phía ghế sopha trong phòng rồi ngồi xuống! Cũng không biết Diệp Hành đã đỡ mệt hơn chưa nữa, nhưng Đường Minh Hề không dám mở miệng nói chuyện, bởi vì hai người vẫn đang chiến tranh lạnh! Cậu yên lặng mà nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm ngoài trời đang hơi mưa nhẹ, qua tầm mười phút, cơn mưa đã dần nặng hạt hơn. Đường Minh Hề vẫn không ngủ được, ưu sầu mà ngắm từng hạt mưa rơi, nghĩ thầm trời mưa to như vậy, làm sao có thể chạy trốn được bây giờ. Diệp Hành tắt đèn trong phòng đi, chỉ để lại chiếc đèn ngủ là còn sáng. Cả căn phòng vô cùng yên tĩnh, hắn lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc “Bây giờ có thể ngủ được chưa đây?” Đường Minh Hề không hiểu Diệp Hành đang tính toán làm gì. Cậu tạm dừng một chút rồi chớp chớp mắt hỏi “Cậu đã đỡ hơn chút nào chưa?” Ngẫm nghĩ một chút, Đường Minh Hề lại bổ sung thêm một câu “Cậu đừng có mà nghĩ nhiều, tôi chỉ hỏi bừa thôi.” “Đỡ hơn rồi.” Diệp Hành kề sát vào người cậu, kéo chăn lên trên một chút, giọng điệu vô cùng thiếu đánh “Là nhờ công phu nhân chăm sóc ta quá tốt.” Đường Minh Hề …… Không cần trợn mắt nói dối như vậy đâu Diệp Tiểu Hành = Chính tôi còn không nghe nổi nữa rồi. Đường Minh Hề giương mắt lên nhìn hắn, ánh đèn mờ nhạt bao trùm gương mặt của Diệp Hành, khiến hắn bỗng chốc trở nên thật ôn nhu. Áo sơ-mi của hắn có 2 cúc vẫn để mở, lộ ra một mảng da tái nhợt và cả xương quai xanh, trên vai còn hơi nhìn thấy một dấu răng. Đường Minh Hề bỗng dưng lại thấy chột dạ. “Đêm nay tôi chưa định đi đâu, cậu về phòng của mình mà ngủ đi. Cậu cứ ngồi bên cạnh như vậy sao tôi ngủ được.” Ai mà còn có thể ngủ ngon lành khi hung thủ giết chết mình sau này đang ngồi bên cạnh chứ. Trong bóng đêm, Diệp Hành vẫn giữ vững trầm mặc, Đường Minh Hề không thấy rõ được biểu cảm trên mặt hắn. Cậu chỉ có thể mặc kệ Diệp Hành thôi, muốn nghĩ gì thì nghĩ, cũng đã vật lộn cả ngày hôm nay rồi, mệt chết đi được. Diệp Tiểu Hành không về phòng hắn ngủ thì kệ đi, hắn ta cũng không thể nào xử lý mình sớm như bây giờ được, Diệp Nguyệt còn chưa tìm được người hiến tủy cơ mà. Đường Minh Hề nghĩ thầm như vậy, hốc mắt bỗng dưng lại hơi đỏ, không muốn nhìn Diệp Hành nữa, nhắm mắt giả vờ ngủ. Vốn dĩ cậu còn cho rằng hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, chắc chắn sẽ bị mất ngủ, kết quả là, nằm trên giường được 10 phút đã thiu thiu ngủ mất tiêu luôn! Hôm sau tỉnh dậy, Đường Minh Hề cố chấp không muốn tin lòng cảnh giác của mình lại kém đến như vậy! Cậu còn dám ngủ thẳng cẳng mặc dù nam chính vẫn đang ngồi cạnh! Cậu thay quần áo xong xuôi thì cũng đã 10 giờ sáng. Tuy rằng gần đây có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng Đường Tiểu Hề vẫn không bỏ được thói quen trang điểm, ăn mặc sao cho thật xinh đẹp. Dù sao thì quần áo, kim cương có lỗi gì đây chứ! Chúng nó không sai thì sao lại bắt chúng chịu tội! Đường Minh Hề chậm rì rì đi xuống tầng, chuẩn bị đến biệt thự của Đường Vân để ăn sáng, sau đó cố gắng không phải quay về biệt thự Minh Hề trước khi đến ngày ăn tết = Kết quả là vừa mới xuống tầng, cậu phát hiện Diệp Hành – người đáng nhẽ ra đã phải từ làm từ sáng sớm vẫn đang ung dung, thong thả ngồi trên sopha trong phòng khách. Trên bàn đang bày la liệt mấy món ăn sáng mà cậu thích, dường như tất cả chỉ đang chờ cậu rời giường rồi phục vụ thôi vậy. Đường Minh Hề khẽ dừng chân lại, Diệp Hành để ý tới cậu đã xuống đến nơi, đứng lên nói “Hôm nay đi Minh Hằng với tôi.” “?” Vậy là có ý gì? Đường Minh Hề đơ hết cả người ra. Không chờ cậu kịp phản ứng lại, Diệp Hành đã nắm tay cậu kéo ra khỏi biệt thự Minh Hề, nhét vào trong xe Maybach màu đen quen thuộc. Đợi đã! Đường Minh Hề đột nhiên lấy lại tinh thần, dựa vào cửa sổ xe hét lớn “Tôi muốn xuống xe!” Chời đấc ơi, đừng mà, lẽ nào hắn định đưa mình đi làm thật sao?! Này thì có khác gì việc giết chết mình luôn chứ TvT!!! “Tôi từ chối lời mời đi làm cùng cậu! Diệp Tiểu Hành! Cậu đã vi phạm quyền tự do của một công dân! Pháp luật chắc chắn sẽ nghiêm khắc trừng phạt cậu! QvQ” Diệp Tiểu Hành lạnh lùng đáp lại một câu “Nếu pháp luật có thể đảm bảo vợ của tôi sẽ không bỏ nhà đi bụi lúc tôi không có ở đó thì hẵng nói tiếp.” …… Mặc kệ Đường Minh Hề có cự tuyệt đến mức như thế nào đi chăng nữa, chiếc xe Maybach vẫn rất hiên ngang phóng thẳng xuống bãi đậu xe ở Minh Hằng. Đường Minh Hề xuống xe mà cả người cứ lơ ma lơ mơ, nhìn thấy công ty xuất hiện trong tầm mắt, không hiểu sao tự dưng lại bị choáng váng đầu óc. Diệp Hành nắm tay cậu đi từ bãi đậu xe đến chỗ thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc, rất nhanh sau đó, hai người đã xuất hiện trước cửa phòng làm việc của tổng giám. Hai trợ lý của Diệp Hành vừa thấy hắn xuất hiện đã lập tức đứng dậy, cúi người chào hỏi hắn. Nhưng tầm mắt vừa chạm đến Đường Minh Hề thì cả hai đồng thời bị mắc nghẹn, không nói nên lời. Đặc biệt là còn thấy cảnh Diệp Hành đang tay trong tay với chàng trai xinh đẹp này, chung quanh lập tức im lặng đến đáng sợ. Đường Minh Hề vô cùng xấu hổ, nghĩ thầm bản thân có quen biết gì mấy người này đâu, tên cũng không biết, giờ mà lên tiếng chào hỏi thì thành ra đôi bên đều ngại ngùng. Cậu nghĩ thầm, Diệp Hành không hổ danh là nam chính, cũng mới chỉ có 1 năm ngắn ngủi thôi mà Minh Hằng như thể đã trở thành một “Minh Hằng” khác vậy, không – một – ai nhận ra Đường nhị thiếu gia. Diệp Tiểu Hành sao không lên tiếng giới thiệu đi chứ??? Đường Minh Hề giận dỗi mà véo tay Diệp Hành một cái. Người đầu tiên đoán ra người này là “người trong lòng” của tổng giám đốc là một cô bé thư ký đang thực tập. Cô nhìn về phía Đường Minh Hề, mở miệng lên tiếng chào hỏi “Chào buổi sáng…… phu nhân?” Đường Minh Hề …… Diệp Hành tựa hồ như vô cùng hài lòng trước 1 màn này, hỏi thực tập sinh kia “Cô thực tập ở đây được bao lâu rồi?” Tiểu thư ký thụ sủng nhược kinh “Thưa Diệp tổng, 3 tháng ạ.” “Ừm.” Diệp Hành gật đầu “Cầm giấy tờ đến phòng nhân sự làm thủ tục chuyển thành nhân viên chính thức đi, nhắc họ tăng tiền lương của cô lên vài số.” Hai mắt tiểu thư ký lập tức tỏa sáng lấp lánh “Cảm ơn Diệp tổng!” Sau đó, cô quay sang nhìn Đường Minh Hề, cảm động đến nỗi rớt nước mắt “Cảm ơn phu nhân!” Lúc này, trông cô bé vô cùng chân thành. …… Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến tui! Đường Minh Hề lập tức đỏ mặt, gương mặt trắng nõn đã hồng lên trông thấy. Ngay sau đó, nhóm trợ lý cũng đã hiểu ra chuyện gì, tin tức rất nhanh đã được lan truyền rộng rãi khắp 23 tầng ở Minh Hằng, nhóm trợ lý thi nhau chạy đến chào hỏi “Chào buổi sáng phu nhân!!!” Đường Minh Hề xấu hổ vô cùng. Chỉ muốn đào một cái hố rồi nhảy xuống thôi, cuộc sống không còn gì nuối tiếc nữa. Chương trước Mục lục Chương sau
Văn án 1Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà…“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.” Tôi còn có thể làm gì để cứu vãn tình hình đây Văn án 2Trên vịnh Thanh La, Đường Minh Hề và Đường Nặc cùng bị bắt bắt cóc chĩa súng vào Đường Minh Hề, phía sau lưng là vách đá cao, là biển sâu nước xoáy.“Diệp thiếu, vợ và tình nhân, chọn một đi!”Đường Minh Hề run rẩy nói Diệp Hành, tôi không biết Hành nhấc mí mắt, hờ hững Đường Nặc, qua cái liếc mắt cũng không dành cho Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển khi cậu chết, chỉ thấy Diệp Hành khẽ sửng sốt, sau đó hai mắt như thể đã nứt lâu sau đó, người ta nhìn thấy giám đốc tập đoàn quyền lực – Diệp Hành run rẩy quỳ trên mặt đất, lặp đi lặp lại tên của vợ mình. Trông hắn như thể đang phát điên mà ——Sau khi nhảy xuống biển, Đường Minh Hề điên cuồng bơi những 20km rồi lên được bờ, hai mắt ướt đẫm Ha ha ha ha ha ha cuối cùng ông đây cũng có thể được tự do rồi!! Giả chết cũng chỉ sướng trong nhất thời, giả chết cả đời thì sướng cả đời Cái chức Diệp phu nhân này ai muốn giữ thì giữ, ông đây đếch thèm!
Mọi người vào nhóm để xem truyện sớm nhất cũng như cách giải PASS nhé. 👇👇👇 Nhà QUÂN VŨ Thiên Hạ – Ngôi nhà của những con người yêu nghệ thuật ❤️ Tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt Việt ngữ Quân Vũ Thiên Hạ Thể loại Niên hạ, Đô thị tình duyên, Hào môn thế gia, Xuyên thư Vai chính Đường Minh Hề thụ, Diệp Hành công Vai phụ Tổ hợp những chướng ngại vật trong tình yêu của hai người họ. Văn án 1Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà……“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.” Tôi còn có thể làm gì để cứu vãn tình hình đây Văn án 2Trên vịnh Thanh La, Đường Minh Hề và Đường Nặc cùng bị bắt bắt cóc chĩa súng vào Đường Minh Hề, phía sau lưng là vách đá cao, là biển sâu nước xoáy.“Diệp thiếu, vợ và tình nhân, chọn một đi!”Đường Minh Hề run rẩy nói Diệp Hành, tôi không biết Hành nhấc mí mắt, hờ hững Đường Nặc, qua cái liếc mắt cũng không dành cho Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển khi cậu chết, chỉ thấy Diệp Hành khẽ sửng sốt, sau đó hai mắt như thể đã nứt lâu sau đó, người ta nhìn thấy giám đốc tập đoàn quyền lực – Diệp Hành run rẩy quỳ trên mặt đất, lặp đi lặp lại tên của vợ mình. Trông hắn như thể đang phát điên mà ——Sau khi nhảy xuống biển, Đường Minh Hề điên cuồng bơi những 20km rồi lên được bờ, hai mắt ướt đẫm Ha ha ha ha ha ha cuối cùng ông đây cũng có thể được tự do rồi!! Giả chết cũng chỉ sướng trong nhất thời, giả chết cả đời thì sướng cả đời Cái chức Diệp phu nhân này ai muốn giữ thì giữ, ông đây đếch thèm! Lưu ý1. “Trái tim của anh là cục đá hay sao hả?” công x “Đúng đấy, tim của tôi là đá thì nàm thao!” Một tên bệnh kiều đáng sợ x Một kẻ vô tâm vô Có yếu tố truy thê. Tóm tắt ngắn gọnGiả chết chỉ sướng trong phút chốc, truy thê sướng cả đời. Bản dịch Phi Lợi Nhuận của Page QUÂN VŨ Thiên Hạ. Vui lòng không REUP khi chưa có sự cho phép! ❤️ Mong các bạn ủng hộ Page và nhóm dịch nhé ❤️ ❤️ Vote 5 sao ủng hộ tinh thần team dịch nha mọi người ơi ❤️ Edit Ngọc Anh, Nhi Nhi GIẢI KHÔNG RA PASS, VÀO ĐÂY TÌM ĐÁP ÁN~ MỤC LỤC 001 002 003 004 005 006 007 008 009 010 011 012 013 014 015 016 017 018 019 020 021 022 023 024 025 026 027 028 029 030 031 032 033 034 035 036 037 038 039 040 041 042 043 044 045 046 047 048 049 050 051 052 053 054 055 056 057 058 059 060 061 062 063 064 065 066 067 068 069 070 071 072 073 074 075 076 077 078 079 080 081 082 083 084 085 086 087 088 089 090 091 092 093 094 095 096 097 098 099 100 101 102 103 104 105 106 107 108 Gợi ý PASS Chương 8 – 10 Ai là người đã đan chiếc khăn quàng cổ cho Diệp Hành?, 10 ký tự, không viết hoa, không dấu, không cách. Chương 18 – 20 Đến thời điểm hiện tại, Tiểu Hề và Diệp Hành còn bao lâu nữa thì kết hôn?, 7 ký tự, tiếng Anh, không viết hoa, không cách. Chương 28 – 30 Món quà sinh nhật mà Đường Minh Hề tặng cho Diệp Hành là gì?, 9 ký tự, không viết hoa, không dấu, không cách. Chương 38 – 40 Ở chương 37, Đường Tiểu Hề được gắn với biệt danh nào?, 6 ký tự, không viết hoa, không dấu, không cách. Chương 48 – 50 Đường Minh Hề và Diệp Hành gặp lại nhau sau nửa năm tại hội nghị XX tài chính. XX là gì?, 10 ký tự, không viết hoa, không dấu, không cách. Chương 58 – 60 Lý Hiểu Vi rủ Tiểu Cầm và Đường Minh Hề đi xem buổi biểu diễn của ai?, 9 ký tự, không viết hoa, không dấu, không cách. Chương 68 – 70 Chiếc thuyền thứ 2 mà Diệp Hành “đạp” trong suy nghĩ của Đường Minh Hề là ai?, 8 ký tự, không viết hoa, không dấu, không cách. Chương 78 – 80 Đường Minh Hề, Vương Mẫn và Lý Hiểu Vi cùng đi xem gì?, 7 ký tự, không viết hoa, không dấu, không cách.
Tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt Thể loại Niên hạ, Đô thị tình duyên, Hào môn thế gia, Xuyên thư Editor Ngọc Anh, Nhi Nhi web quanvuthienha Tình trạng Hoàn 100 chương ——————————- Văn án Văn án 1 Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam chính. Trong cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn xé. Đường Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi! Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng hắn. Nhưng mà…… “Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!” “Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!” “Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.” Tôi còn có thể làm gì để cứu vãn tình hình đây Văn án 2 Trên vịnh Thanh La, Đường Minh Hề và Đường Nặc cùng bị bắt cóc. Bọn bắt cóc chĩa súng vào Đường Minh Hề, phía sau lưng là vách đá cao, là biển sâu nước xoáy. “Diệp thiếu, vợ và tình nhân, chọn một đi!” Đường Minh Hề run rẩy nói Diệp Hành, tôi không biết bơi. Diệp Hành nhấc mí mắt, hờ hững Đường Nặc, qua đây. Một cái liếc mắt cũng không dành cho cậu. Đường Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển rộng. Trước khi cậu chết, chỉ thấy Diệp Hành khẽ sửng sốt, sau đó hai mắt như thể đã nứt ra. Rất lâu sau đó, người ta nhìn thấy giám đốc tập đoàn quyền lực – Diệp Hành run rẩy quỳ trên mặt đất, lặp đi lặp lại tên của vợ mình. Trông hắn như thể đang phát điên vậy. Nhưng mà —— Sau khi nhảy xuống biển, Đường Minh Hề điên cuồng bơi những 20km rồi lên được bờ, hai mắt ướt đẫm Ha ha ha ha ha ha cuối cùng ông đây cũng có thể được tự do rồi!! Giả chết cũng chỉ sướng trong nhất thời, giả chết cả đời thì sướng cả đời Cái chức Diệp phu nhân này ai muốn giữ thì giữ, ông đây đếch thèm! Link
Chương 74 Mị phấn* *Mị phấn dùng để chỉ những người nổi tiếng luôn giữ tư thế rất thấp và chiều lòng người hâm mộ một cách mù quáng. Đường Minh Hề chỉ đem lời nói của Đường Vân coi như gió thoảng bên tai, thu mua Cụ Thuận? Cụ Thuận cũng không phải là cái công ty nhỏ bé gì, ngay cả khi muốn thu mua đi chăng nữa cũng phải bỏ ra công sức rất lớn. Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, nháo ra chuyện lớn như vậy, Đường Minh Hề căn bản không muốn tiếp tục đi làm ở Cụ Thuận nữa! Vô nghĩa, cậu cũng muốn thể diện được chưa, Đường Minh Hề không muốn vào thời điểm đi làm ở công ty lại bị người khác vây xem. Ai biết được, chuyện thu mua Cụ Thuận đột nhiên lại bị Đường Vân nghĩ ra chứ. Đường Minh Hề liền phát ngốc trong chốc lát, Đường Vân lo lắng mà lầu bà lầu bầu “Tiểu Hề ở bên này vẫn phải có một ít tài sản của chính mình thì sẽ tương đối tốt hơn.” ? Tôi thật sự không cần đâu anh à, dù gì thì tiền của anh cũng chính là tiền của tôi mà. Tiền của anh tôi cũng tiêu không hết được đâu Đường Vân sờ sờ đầu của Đường Minh Hề “Rốt cuộc thì anh cũng không thể ngay ngốc tại Vân Kinh được, không thể giống như trước nữa, một khi Tiểu Hề có chuyện đều sẽ kịp thời đuổi tới. Hơn nữa tương lai em cũng muốn lưu tại Vân Kinh, nhà của chúng ta căn cơ đều ở phương nam, bắc thượng bên này tuy rằng có chút lực ảnh hưởng, nhưng rốt cuộc cũng không bằng nhà của chính mình.” Đường Minh Hề không nghĩ tới Đường Vân lại suy xét xa đến như vậy, tuy rằng nói thế có điểm ngượng ngùng, nhưng vì để đánh mất ý niệm của Đường Vân, Đường Minh Hề rối rắm nói “Không phải còn có Diệp Hành sao.” “Chính vì có Tiểu Diệp nên anh mới lo lắng.” Đường Vân thở dài “ Anh trai sợ sau khi Tiểu Hề đến Diệp sẽ bị khi dễ.” Từ từ. Đường Minh Hề vừa rồi cảm thấy bầu không khí trong phòng có điểm kỳ quái. Loại không khí tâm sự thái quá của mẹ trước khi con mình xuất giá này là cái quỷ gì thế?? Đường Minh Hề té xỉu. Chẳng lẽ Đường Vân vừa mới lo lắng nửa ngày, là lo lắng cho “Của hồi môn” của mình không đủ sẽ bị người ta coi khinh hay sao? Anh à, đây là thế kỷ 21 rồi!! Anh đang sống ở thời đại nào thế!!! Đường Minh Hề bị đồ vật chính mình vừa nghĩ ra bổ não, vội vàng thuần thục mà từ trên mặt đất bò dậy, ngồi ở bên người Đường Vân làm nũng. Thuận tiện nói sang chuyện khác . “ Anh, anh vừa rồi cùng Diệp Hành nói gì đó?” Ha hả, không phải là cậu lòng dạ hẹp hòi đâu. Cậu chỉ là tò mò vì sao Đường Vân ngay từ đầu không gặp chính mình, ngược lại lại chạy gặp Diệp Hành làm gì. Đường Vân nở nụ cười “Chúng ta cái gì cũng chưa nói.” ? Vậy hai người ở thư phòng ngồi không sao. Đường Minh Hề ngẩn ra, lập tức lấy lại tinh thần. Cậu còn tưởng rằng anh trai cậu cùng Diệp Hành thật sự có thứ gì muốn thương lượng, kết quả chính là cố ý đem chính mình để ở ngoài cửa, chờ cậu chủ động cắn câu tốt lắm, Diệp Tiểu Hành. Cậu thành công đem tôi chọc giận rồi đó Đường Vân lần này tới Vân Kinh cũng là bớt được chút thời giờ bên trong lịch trình bận rộn, chỉ tính toán ở lại hai ba ngày, xử lý xong sự tình của Đường Minh Hề liền đi. Đường Minh Hề cùng anh mình cửu biệt gặp lại, đương nhiên muốn cùng anh trai nói chuyện trong chốc lát. Vì thế khi tới buổi tối, Đường Minh Hề mới lưu luyến không rời mà tiễn Đường Vân đi. Xoay người, vừa lúc thấy Diệp Hành đang dựa vào trước đài. Hắn không biết khi nào đã đi thay bộ quần áo ở nhà. Cả người có vẻ thanh tuấn lại ôn nhu. . Đường Minh Hề còn nhớ rõ mối thù buổi sáng, cho nên không chủ động cùng Diệp Hành nói chuyện. Giây tiếp theo, Diệp Hành mở miệng. “Buổi tối muốn ăn gì?” Đường Minh Hề “Tôi buổi tối phải đi về.” Cẩu nam nhân, đừng có cho rằng tôi sẽ nhẹ nhàng bâng quơ như vậy cùng cậu về nhà Diệp Hành không dự đoán được Đường Minh Hề còn muốn trở về, nhẫn nại tính tình nói một câu “Hiện tại trở về không an toàn cho lắm.” Rốt cuộc thì sự tình ban ngày hôm nay lên men quá lớn, tin tức cá nhân của Đường Minh Hề đều đã được thu thập và đưa lên trên mạng, tuy rằng hot search đã bị triệt, nhưng khó tránh khỏi sẽ có mấy tên biến thái tới cung quanh nhà cậu nằm vùng. Đường Minh Hề nghĩ thầm, tôi đương nhiên biết, cậu không biết nói nhiều thêm hai câu để cầu xin tôi lưu lại sao “Hơn nữa.” Diệp Hành chuyển đề tài “Tôi xem như hôm nay đã gặp qua gia đình.” Đường Minh Hề ? Diệp Hành thong thả ung dung nói “Nhị công tử vẫn không muốn cho tôi một cái danh phận sao.” “……” Đường Minh Hề vẻ mặt tê liệt nói “Cái này mà gọi là gặp qua gia đình?” Thật là thái quá, có ai đi gặp phụ huynh lại bảo phụ huynh đích thân tới nhà của mình không? Mở họp phụ huynh à “Tôi cần phải nhắc nhở cậu một câu.” Đường Minh Hề ngồi ở trên sô pha “Tôi còn chưa định đáp ứng cậu đâu, cho nên cậu không cần được một tấc lại muốn tiến một thước.” Thủ đoạn theo đuổi người khác của cẩu nam nhân cũng quá cùi bắp, Đường Minh Hề căn bản không muốn để ý đến hắn chút nào! Sau khi cậu ngồi xuống liền lấy di động ra muốn lướt Weibo. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Nhưng nhớ tới một màn tinh phong huyết vũ trên Weibo, Đường Minh Hề lại có một chút do dự. Cuối cùng, vẫn nhịn không được click mở. Khẽ lặng lẽ, híp mắt xem. Trái với những gì mà Đường Minh Hề tưởng tượng, cậu một buổi trưa không lên mạng, tất cả hướng gió trên Weibo đã thay đổi. Tên của Đường Minh Hề xuất hiện trên hot search, ngược lại là đề tài Quyển Nội Bát Quái cùng quấy rối tình dục tại nơi làm việc đang đứng đầu bảng. Sau khi làm mới một lần, fans Weibo của chính mình cư nhiên tăng lên mười mấy vạn! Cả đời trước cùng đời này của Đường Minh Hề cũng không có nhiều người hâm mộ đến như vậy, tất cả sẽ không là tới mắng tôi đó chứ? Cậu do do dự dự click mở tin nhắn, thấy được một mảnh “Lão bà, em có ở đó không, cho anh một cơ hội.” “Tôi suy nghĩ một chút tôi không có gì xứng đôi với anh, chỉ có tự tin mới xứng đôi với anh.” “Trước đây tôi bởi vì không biết tình huống cụ thể cùng trào lưu bịa đặt trên Weibo, tuy rằng chỉ có chính mình tôi biết, nhưng vẫn quyết định cùng anh nói lời xin lỗi, thực xin lỗi.” “Lão bà, em có ở đó không, đang ăn cơm sao? Ăn cái gì thế?” “Lão bà cùng tôi ở bên nhau đi, tôi sẽ vay hai mươi tệ để nuôi em, còn Cậu Bé Bọt Biển sẽ trả lại.” “……” Nguyên lai là dựa vào cái Weibo mà Đường Minh Hề chuyển phát cho Quyển Nội Bát Quái kia, rất nhiều người đã theo đó tìm được đến đây. Lại thấy được bị account marketing điên cuồng chuyển phát, ảnh chụp thời trẻ của Đường Minh Hề, nháy mắt phản chiến trở thành người hâm mộ của cậu. Tiểu thiếu gia vừa có nhan sắc vừa có tiền bạc. Ai mà không hứng thú cơ chứ? Nhìn tin nhắn một mảnh lão bà, Đường Minh Hề chấm hỏi đầy đầu. Vừa định tắt giao diện, kết quả đã bị Diệp Hành vừa vặn bắt được. …… …… Đối với chuyện Diệp Hành bước đi mà không phát ra tiếng động này, Đường Minh Hề đã sớm quen. Hơn nữa cậu chột dạ cái gì, cũng không phải cậu chạy tới gọi người khác là lão công?! Biểu tình của Diệp Hành tuy rằng nhàn nhạt mà, nhưng lông mày lại hơi hơi nhăn vào. “Loại tin tức rác rưởi này, về sau chỉ cần chặn đi là được.” “Cái gì gọi là rác rưởi tin tức.” Đường Minh Hề còn rất đắc ý, “Đây đều là fans mới của tôi.” Diệp Hành “Fans gọi anh là lão bà?” Quên đi, cái tiểu cương thi bò ra từ Thanh triều như cậu ta căn bản không hiểu đâu. Trên internet đầu năm nay, “Lão bà” là một cái xưng hô tương tự như “Tiểu ca ca”! Đường Minh Hề làm lơ. Ai biết Diệp Hành trầm mặc trong chớp mắt, lại mở miệng “Tôi cảm thấy gọi như vậy không tốt cho lắm.” “Có gì không tốt chứ.” Đường Minh Hề một bên xem bình luận phía dưới Weibo của chính mình, một bên trả lời. “Dù gì thì.” Diệp Hành bỗng nhiên ghé sát vào cậu “Tôi còn chưa được gọi như thế.” Đường Minh Hề chợt cảm giác được hô hấp của Diệp Hành càng ngày càng gần. Mới phát giác khoảng cách hiện tại giữa hai người bọn họ đã phi thường nguy hiểm, vượt qua phạm vi an toàn trong lòng bản thân. Trong biệt thự Nặc Đại, chỉ còn lại có hai người bọn họ đang nằm trên sô pha. Bên ngoài không biết khi nào đã nổi lên tuyết nhỏ, rõ ràng biệt thự nằm ở trung tâm thành phố, nhưng đột nhiên lại an tĩnh đáng sợ. Nhịp tim của Đường Minh Hề chậm rãi tăng tốc. Cậu nhấp môi “Ừm, cùng tôi có quan hệ gì sao.” Đại khái cảm thấy Diệp Hành thật sự dựa vào quá gần, Đường Minh Hề buông di động, hai tay đem hắn đẩy xa. “Còn có, thời điểm cậu nói chuyện cũng không cần dựa vào tôi gần như vậy, tôi không bị điếc, có thể nghe thấy.” Bên tai của Đường Minh Hề đỏ lên, đầu ong ong, sau khi đẩy ra Diệp Hành lại luống cuống tay chân cầm lên di động. Chỉ là lúc này đây, cậu cũng không biết bản thân đang lướt đến nội dung gì. – Vì để bảo đảm an toàn cho Đường Minh Hề, thời điểm buổi tối cậu cũng không trở về phòng thuê. Chỉ ở trong phòng ngủ chính của biệt thự. Không sai, phòng ngủ chính. Đường nhị công tử đã tính cho dù chỉ ngủ lại cũng tuyệt đối không ngủ tại phòng ngủ phụ Vì thế, chủ nhân biệt thự, Diệp Tiểu Hành, đành phải tạm ngủ trong phòng cho khách. Đường Minh Hề ngâm mình trong phòng tắm rộng rãi và sáng sủa, điều khiển từ xa mở ra cửa sổ sát đất, còn có thể thưởng thức non sông tươi đẹp bên ngoài. Đã lâu không trở về cuộc sống sinh hoạt thoải mái này, Đường Minh Hề thích ứng phi thường nhanh chóng. Dù gì thì cậu vốn dĩ chính là xa xỉ như vậy Ước chừng ngâm mình trong một giờ, cậu mới cảm thấy mỹ mãn đứng dậy. Mặc vào bộ đồ ngủ bằng lụa băng, bước lên tấm thảm bảy hoặc tám mươi nghìn đô la một mét vuông đi ra phòng tắm. Thời điểm đi ngang qua đài tắm rửa, bỗng nhiên cảm thấy chiếc gương này thực quen mắt. Bước chân của Đường Minh Hề dừng lại một chút, lập tức nhớ tới chiếc gương này đã ở nơi nào nhìn thấy qua. Đây không phải là chiếc gương mà một vị sắc tình nam chủ nào đó tự chụp bức ảnh rồi gửi cho mình sao Nhớ tới cái loại ảnh chụp này, gương mặt mới hạ nhiệt độ từ trong phòng tắm bước ra như Đường Minh Hề, giờ phút này lại không khỏi bốc lên cao thêm vài độ. Đường Minh Hề lắc lắc đầu, đem ảnh chụp phát lại của Diệp Hành từ trong đầu xóa bỏ. Nhớ tới áo khoác của chính mình còn lưu tại cái phòng ngủ phụ kia của Diệp Hành, vì thế không hề nghĩ ngợi, liền trực tiếp đẩy ra của của phòng ngủ phụ ra. Kết quả, vừa ngẩng đầu, liền thấy Diệp Hành chỉ vây quanh một cái khăn tắm, đứng ở phía trước máy cà phê nấu cà phê. Dường như nghe được động tĩnh mở cửa, Diệp Hành cũng theo bản năng nhìn qua. Hai mắt đối nhau. Đường Minh Hề dừng lại. …… …… Vì! Cái! Gì! Lại! Không! Mặc! Quần! Áo! Đại não của Đường Minh Hề oanh một chút bùng cháy, trống rỗng. Trong phòng tràn ngập một cỗ trầm mặc quỷ dị. Diệp Hành thực mau phản ứng lại, nhướng mày “Anh mặt đỏ.” Đường Minh Hề lấy lại tinh thần, lập tức giảo biện “Mới vừa tắm rửa xong, có chút nóng!” Tầm mắt rõ ràng không dám dừng ở trên người Diệp Hành. Nói thực ra, dáng người cùng khuôn mặt của Diệp Hành cũng chưa đến mức quá tuyệt mĩ. Tuy rằng trời sinh một đôi mắt đào hoa, nhưng diện mạo lại không thuộc về mạnh mẽ, dùng một câu mạo phạm mà nói, thì khuôn mặt này hoàn toàn phù hợp với một câu trà xanh thanh thuần, đẹp mà không ra vẻ chút nào, giữa mày đều lộ ra một cỗ lạnh lùng. Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất cho việc Đường Minh Hề vẫn luôn có thể chịu đựng được lời âu yếm đến quê mùa của nam chủ, khuôn mặt vừa thuần khiết lại trắng nõn, trà xanh bốn phía, lời âu yếm quê mùa ấy khi nói ra đều sẽ trở nên khả khả ái ái làm sao! Aiya, khi còn nhỏ còn càng đáng yêu dễ thương hơn một chút, hiện tại sau khi trưởng thành da mặt lại trở nên quá dày . Đương nhiên, cậu sẽ không thừa nhận “Có việc gì sao?” Diệp Hành đáp lại một câu. “Tôi tới lấy áo khoác của tôi.” Cậu dừng lại, tựa hồ rất khó chịu đựng việc đối thoại như vậy với hình ảnh bán khỏa thân của nam chủ. Hít sâu một hơi “ Cậu có thể mặc một kiện quần áo vào hay không.” “Vì sao lại phải mặc.” “ Cậu, cậu hiện tại không phải là một mình ở nhà, đi tới đi lui như vậy, thực ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố.” “Đường Minh Hề.” Thanh âm của Diệp Hành mang theo một chút bỡn cợt “Anh yêu cầu tôi nói cho anh không, nơi này là phòng của tôi.” “……” “Là anh không hề chào hỏi, xông tới.” “.” “Tôi có phải hẳn là nên thu của anh một chút giải thưởng hay không.” “?” Đường Minh Hề ngẩng đầu, bỗng nhiên có điểm không hiểu một câu cuối cùng của Diệp Hành. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Kết quả giây tiếp theo, Diệp Hành liền bưng cà phê lên uống một ngụm, thong thả ung dung nói “Dù gì thì, công việc buôn bán của sắc tình nam chủ đầu năm nay cũng không được tốt cho lắm.” “……” Vì cái gì tên cẩu nam nhân này còn nhớ rõ cái tên này không biết. Diệp Hành bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, cười nhẹ “Cái hành vi này của tôi có tính là tư liên* không?” *Tư liên Những người hâm mộ tư liên là những người hâm mộ được kết nối một cách riêng tư. Các hiệp hội tư nhân nói chung có thể được phân thành hai loại. Loại thứ nhất liên quan đến các quy định cấm yêu, chẳng hạn như bí mật duy trì mối quan hệ thầm kín với XX, chẳng hạn như mối quan hệ lãng mạn, và loại thứ hai là kết nối riêng tư với người hâm mộ và yêu cầu người hâm mộ giúp đỡ, nâng cao sự nổi tiếng cho bản thân, chẳng hạn như vượt qua các phiếu bầu cho cuộc tổng tuyển cử, ủng hộ các nữ thần sân khấu nổi tiếng, “……” Đường Minh Hề giữa mày giật giật, chấn kinh. Trăm triệu không nghĩ tới, Diệp Hành thế mà lại còn biết cái từ “Tư liên” này. Sẽ không lén lút lướt Internet sau lưng cậu chứ? Loại đồ cổ Thanh triều khai quật được này cũng học cách lên mạng sao?! “Anh giống như đối với việc tôi biết ý tứ của cái từ tư liên này thực vô cùng kinh ngạc.” “Vô nghĩa.” Đường Minh Hề tận dụng hết khả năng bình tĩnh mà mở miệng “Cậu từ chỗ nào học được cái từ này thế? Không đúng, cậu học cái này để làm gì?” Kỳ thật Diệp Hành chỉ là ngẫu nhiên từ người em họ xa của mình nghe được. “Không phải có người chê tôi quê mùa sao.” Diệp Hành thanh âm lười nhác “Tôi không phải đang nỗ lực học tập, thay đổi chính mình ư.” “…… Trước kia như thế nào không thấy cậu có động lực như vậy . ” Diệp Hành cười nhạo, có vài phần âm dương quái khí chua lòm “Đó là bởi vì trước kia cũng không có nhiều người gọi lão bà của tôi là lão bà như vậy.” Diệp Tiểu Hành, cậu là người có lòng dạ hẹp hòi vô địch sao Đến bây giờ còn nhớ rõ sự tình buổi chiều trên Weibo “Tôi còn không thể cố gắng chôn sống cái nguy cơ này sao.” …… …… Cứu mạng với. Nói chuyện còn không phải vẫn quê mùa như vậy sao?! Chỉ là, bên tai của Đường Minh Hề vẫn đang đỏ hồng muốn mệnh. Cầm lên áo khoác của chính mình, dường như trốn về phòng ngủ chính. Một lúc lâu sau, nhiệt độ trên mặt mới chậm rãi giảm xuống. Vừa thấy thời gian, đã 11 giờ tối. Đường Minh Hề dính vào giường lớn mềm mại liền mơ màng sắp ngủ. Bởi vì nhận được quá nhiều lời xúc phạm từ lời xác minh của bạn bè, nên hôm nay cậu cũng chưa dám mở ra WeChat. Hiện tại vừa mở ra, thế mà lại có hơn một ngàn tin nhắn. Đại bộ phận vẫn là lời xác minh của bạn bè, có xin lỗi, có thổ lộ, còn có thiệt tình thực lòng nói muốn thêm cậu làm bạn tốt. Đường Minh Hề phớt lờ mọi thứ. Chuyển sang giao diện chuyện phiếm, cũng có mấy trăm tin nhắn. Bao gồm Lý Hiểu Vi cùng Tiểu Cầm phát tới, Đường Minh Hề thật sự quá mệt mỏi, sau khi ở trong WeChat báo bình an liền không trả lời tiếp nữa. Cậu đi xuống kéo nửa ngày cũng chưa kéo đến số WeChat của Diệp Hành, Đường Minh Hề trực tiếp tìm tòi tên của hắn, do dự một chút, sau đó thêm vào phía trên. Chỉ là vì để tiện nói chuyện phiếm mà thôi Buổi tối 12 giờ, khi Diệp Hành đang cứng nhắc xử lý xong một cái văn kiện ký tên cuối cùng, di động liền ong ong chấn động một chút. Hắn click mở thấy, là tin tức mà Đường Minh Hề phát tới. 【 Đối phương hướng bạn chuyển khoản 8000 tệ.】 【. 】 Diệp Hành trả lời 【? 】 Đường Minh Hề 【Phần thưởng . 】 Diệp Hành cười nhạo. Hắn nghiêm túc mà trả lời 【 Đây là một tháng tiền lương của anh sao. 】 Đường Minh Hề 【……】 Diệp Tiểu Hành, chỉ cần cho cậu một chút màu sắc cậu liền mở phường nhuộm luôn sao! Đường Minh Hề suy nghĩ nửa ngày cũng không biết nên đáp trả cái gì, sau khi đem điện thoại buông xuống liền chuẩn bị đi ngủ. Tuy rằng cậu đã nhìn nam chủ, nhưng cậu cũng đưa tiền! Không tính là ăn quỵt! Ai biết được, di động lại chấn động một chút. Tin tức của Diệp Hành phát lại, tựa hồ là đem sự không trả lời của cậu coi thành mặc nhận. 【 Xem ra thật sự là một tháng tiền lương của anh. 】 【 Tôi đây có thể lý giải, anh đối với dáng người của tôi rất vừa lòng hay không? 】 …… …… Đi tìm chết đi, cẩu nam chủ Một tháng tiền lương của tôi so với 8000 tệ thì cao hơn rất nhiều được chưa, đừng xem thường người khác Diệp Hành 【Tiêu dùng có chừng mực, đừng mù quáng đuổi theo thần tượng làm gì. 】 Đường Minh Hề 【……】 【 Trả tiền đi 】 【 Thoát fans 】 Diệp Hành 【 Một khi bán ra, không hề đổi trả. 】 Diệp Hành 【 Tuy nhiên, vì mị phấn*, tôi có thể lại đây làm anh xem thứ khác Đậu nành thẹn thùng 】 Chương trước Mục lục Chương sau
tôi thật sự không muốn làm nhân vật phản diện